Sáng thứ Hai, tập đoàn Lục Thị chìm trong bầu không khí hối hả của một tuần mới. Vân Hy vừa bước xuống từ chiếc xe của Lục Cận Ngôn (giờ đây cô đã nghiễm nhiên trở thành "hành khách VIP" vì sếp cần sạc điện liên tục), thì bỗng thấy một đám đông đang tụ tập ở sảnh chính.
Giữa vòng vây của các nhân viên an ninh, một gã đàn ông mập mạp, mặc bộ vest rẻ tiền bóng loáng, mồ hôi nhễ nhại đang ra sức giơ cao những tờ rơi màu mè.
"Các vị! Đừng bỏ qua cơ hội! Gói bảo hiểm 'An Khang Vĩnh Hằng', chỉ cần đóng 100 năm, đời sau của các vị chắc chắn trúng số độc đắc! Mua bảo hiểm, tặng kèm bùa may mắn có mã QR giải hạn đây!"
Vân Hy khựng lại, đôi Thiên Nhãn giật liên hồi. [Đối tượng: Triệu Phú Quý. Chức vụ cũ: Thần Tài Thiên Đình. Trạng thái: Đang nợ thẻ tín dụng quá hạn, bị stress vì chứng khoán bốc hơi.]
"Lão Triệu?" Vân Hy thốt lên, suýt chút nữa đánh rơi cốc cà phê sếp vừa mua cho.
Gã mập quay phắt lại, khi nhìn thấy Vân Hy, đôi mắt nhỏ híp lại của lão sáng lên như bắt được vàng: "Kế... Kế toán Vân? Trời ơi! Cứu tinh của lão Triệu đây rồi!"
Lão Triệu lao tới định ôm chân Vân Hy theo đúng kịch bản "ăn vạ", nhưng chưa kịp chạm vào tà váy của cô thì một bàn tay lạnh lùng đã xách cổ áo lão lôi ngược trở lại. Lục Cận Ngôn đứng đó, mặt lạnh như tiền, đôi mắt sắc sảo nhìn gã điên vừa định "tấn công" thư ký của mình.
"Thư ký Vân, cô quen biết loại người bán hàng đa cấp này sao?" Lục Cận Ngôn trầm giọng.
Vân Hy toát mồ hôi hột, vội vàng đứng chắn giữa hai người: "Sếp, anh bình tĩnh! Đây là... đây là chú họ xa của tôi ở quê. Chú ấy hơi có vấn đề về thần kinh, cứ nghĩ mình là Thần Tài nên hay đi... ban phát tài lộc dạo ấy mà."
Lão Triệu định cãi lại: "Vân Hy, sao cô lại bảo lão phu..."
Vân Hy nhanh tay nhét ngay mẩu bánh mì vào miệng lão, thì thầm: "Im ngay nếu không muốn bị tước giấy phép hạ phàm! Đây là trạm sạc... à không, là đại gia của tôi. Muốn trả hết nợ chứng khoán thì nghe lời tôi!"
Nghe đến hai chữ "trả nợ", Thần Tài lập tức im bặt, nuốt chửng miếng bánh mì rồi trưng ra bộ mặt hiền lành, chất phác nhất có thể.
Lục Cận Ngôn nheo mắt nhìn lão Triệu. Dưới vận khí chân long của anh, anh cảm nhận được gã béo này tỏa ra một luồng khí rất kỳ lạ – không phải tà khí, mà là một thứ năng lượng hào nhoáng nhưng cực kỳ hỗn loạn, giống như một đống tiền vàng đang bị cháy.
"Giang Nam, đưa ông ta lên văn phòng. Tôi không muốn sảnh tập đoàn biến thành cái chợ." Lục Cận Ngôn lạnh lùng ra lệnh rồi bước thẳng vào thang máy.
Trên tầng 66, Thần Tài ngồi khúm núm trên ghế sofa, mắt không ngừng đảo quanh căn phòng sặc mùi tiền của Lục Cận Ngôn. Lão chép miệng: "Chà chà, vận khí hoàng kim này... nếu cho lão mượn một ngày để lướt sóng tiền ảo thì chắc chắn Thiên đình sẽ hồi sinh mất!"
Vân Hy gõ đầu lão một cái rõ đau: "Ông bớt mơ mộng đi! Thiên đình còn đang nợ lương tôi ba tháng chưa trả đấy. Nói đi, sao ông lại thảm hại đến mức đi bán bảo hiểm dạo thế này?"
Lão Triệu mếu máo: "Cô không biết đâu, từ khi nhân gian dùng tiền số, sổ sách tài lộc của lão bị lỗi định dạng liên tục. Lão liều mình mang số vốn cuối cùng đi đầu tư vào tiền ảo 'Cân Đẩu Coin', ai ngờ bị 'cá mập' nuốt chửng. Bây giờ Thiên đình cắt giảm biên chế, lão phải xuống đây bán bảo hiểm cho công ty của Thái Thượng Lão Quân để kiếm linh thạch trả nợ."
Lúc này, Lục Cận Ngôn bước vào, trên tay là bản báo cáo tài chính quý mới nhất. Anh nhìn Thần Tài một lượt rồi đặt tờ rơi bảo hiểm lên bàn: "Ông nói gói bảo hiểm này tặng kèm mã QR giải hạn?"
"Đúng đúng! Lục tổng, ngài nhìn xem, mã QR này là hàng chính hãng của xưởng cơ khí Thái Thượng, quét một phát là mọi hắc khí, tiểu nhân, trà xanh đều bị chặn bởi Firewall tiên gia!"
Lục Cận Ngôn cầm tờ rơi lên, lướt qua mã QR. Anh vốn không tin mấy chuyện nhảm nhí này, nhưng nhớ lại trận chiến hôm qua của Vân Hy, anh bỗng thấy tò mò. Anh lấy điện thoại ra quét thử.
"Tít!"
Một thông báo hiện lên trên màn hình điện thoại của Lục Cận Ngôn: [Chúc mừng! Bạn vừa nhận được gói hỗ trợ tài lộc 'Không bao giờ lỗ'. Lưu ý: Chỉ có tác dụng khi ở gần trạm sạc Vân Hy.]
Lục Cận Ngôn khựng lại. Anh nhìn sang Vân Hy, thấy cô đang ra sức nháy mắt với Thần Tài.
"Ông Triệu, tôi có một đề nghị." Lục Cận Ngôn ngồi xuống đối diện, phong thái chủ tịch quyền uy lấn át cả vị thần mất gốc. "Tôi sẽ mua toàn bộ số bảo hiểm này cho nhân viên tập đoàn, với điều kiện ông phải làm một việc."
Thần Tài mắt sáng rực như đèn pha: "Việc gì ngài cứ nói! Dù là dời non lấp bể hay... phím kèo chứng khoán, lão Triệu đều cân được!"
"Kiểm tra cho tôi một người." Lục Cận Ngôn đẩy một tấm ảnh của kẻ mặc áo đen đêm qua sang. "Vân Hy nói ông ta là 'kẻ trốn thuế vận may'. Tôi muốn biết ai đứng sau hắn."
Thần Tài cầm tấm ảnh, đôi mắt bỗng chốc trở nên nghiêm nghị. Lão vuốt chòm râu giả, lẩm bẩm: "Hắc khí bám theo chân long... Đây không phải là người phàm, cũng chẳng phải tiên gia chính thống. Đây là... Ma giới số hóa."
Vân Hy giật mình: "Ma giới số hóa? Ý ông là đám yêu quái chuyên dùng virus máy tính để yểm bùa?"
"Đúng thế. Chúng đang âm mưu hút cạn vận khí của các tập đoàn lớn để tạo ra một kỷ nguyên mới – nơi linh khí hoàn toàn bị thay thế bởi hắc ám điện từ." Thần Tài rùng mình. "Lục tổng, ngài là mục tiêu lớn nhất của chúng."
Lục Cận Ngôn im lặng, đôi tay đan vào nhau. Anh quay sang nhìn Vân Hy, thấy cô cũng đang nhìn anh với vẻ lo lắng. Một cảm giác muốn bảo vệ trỗi dậy mãnh liệt.
"Được rồi. Ông Triệu, từ hôm nay ông sẽ làm 'Cố vấn đầu tư' tại Lục Thị. Vân Hy sẽ quản lý ông."
Vân Hy hét lên: "Cái gì? Tôi quản lý Thần Tài á? Sếp, anh định tăng lương cho tôi đúng không?"
"Lương thì không tăng, nhưng mỗi ngày cô được phép 'sạc điện' từ tôi thêm 30 phút." Lục Cận Ngôn nói xong, khóe môi hơi nhếch lên rồi bước ra ngoài, để lại Vân Hy đứng ngơ ngác và Thần Tài đang cuống cuồng lạy lục "Sếp Vân" cho lão xin một chân chạy vặt.
Cuộc chiến đô thị giờ đây không chỉ có Tiên và Người, mà còn có sự tham gia của một vị Thần Tài phá sản, báo hiệu những tình huống dở khóc dở cười sắp tới.