MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Nữ Đại Hạ Giá: Tổng Tài, Xin Hãy Thu Nhận!Chương 15: Lục Cận Ngôn: "Cô Rốt Cuộc Là Ai?"

Tiên Nữ Đại Hạ Giá: Tổng Tài, Xin Hãy Thu Nhận!

Chương 15: Lục Cận Ngôn: "Cô Rốt Cuộc Là Ai?"

977 từ · ~5 phút đọc

Chiếc Rolls-Royce màu đen lướt nhanh trên cao tốc đô thị dưới cơn mưa tầm tã. Lục Cận Ngôn ngồi ở ghế sau, ánh mắt trầm tư nhìn ra màn mưa trắng xóa. Bên cạnh anh, Vân Hy đang loay hoay với chiếc Laptop Tiên Thạch, trán rịn mồ hôi. Cuộc chạm trán với Thẩm Nhất Đao ban sáng để lại dư chấn không nhỏ; luồng tà khí của Hắc Đao vẫn đang cố gắng bẻ khóa "Firewall" mà cô vừa thiết lập trên cánh tay sếp.

"Thư ký Vân, cô không cần phải gồng mình như vậy." Lục Cận Ngôn lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

"Ấy, sếp đừng chủ quan. Gã họ Thẩm đó chuyên cài 'Trojan nhân quả'. Nếu không diệt sạch, ngày mai ký hợp đồng sếp sẽ bị hắt hơi đến mức không cầm nổi bút đâu!"

Đúng lúc đó, Thiên Nhãn của Vân Hy đột ngột nhói lên một tia sáng đỏ rực. Cảnh báo nguy hiểm cấp độ S.

Phía trước, một chiếc xe tải container hạng nặng bỗng nhiên bị mất lái, xoay ngang giữa đường cao tốc trơn trượt. Nhưng đó không phải là tai nạn thường. Dưới cái nhìn của tiên gia, Vân Hy thấy rõ bốn bánh xe tải đang bị những sợi dây xích đen kịt trói chặt – pháp thuật "Đoạn Lộ" của Thẩm Nhất Đao.

"Giang Nam! Phanh lại!" Lục Cận Ngôn hét lên.

Nhưng mặt đường đã bị phủ một lớp "dầu hắc ám" khiến phanh hoàn toàn vô dụng. Chiếc Rolls-Royce lao thẳng vào sườn xe container với tốc độ kinh hồn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vân Hy biết rằng nếu dùng pháp thuật số hóa bình thường sẽ không kịp.

"Sếp! Cho tôi mượn toàn bộ năng lượng!"

Vân Hy không đợi anh đồng ý, cô vồ lấy cổ áo Lục Cận Ngôn, kéo anh sát lại rồi đặt một nụ hôn chớp nhoáng lên má anh để rút cạn vận khí hoàng kim. Năng lượng bùng nổ mạnh đến mức làm vỡ toang cửa kính xe.

Giây tiếp theo, Lục Cận Ngôn trợn tròn mắt chứng kiến một cảnh tượng phản khoa học: Vân Hy túm lấy vai anh, cả hai người bỗng chốc nhẹ bẫng như không trọng lượng. Cô đạp mạnh vào không trung, lôi kéo anh "bay" vút lên cao ngay trước khi chiếc xe hơi bị nghiền nát dưới gầm container.

Vân Hy đáp xuống dải phân cách cứng bằng một cú tiếp đất không mấy êm ái. Cô thở hổn hển, bộ đồ công sở bị gió mưa làm cho xộc xệch, nhưng đôi mắt xanh biếc vẫn rực sáng bảo vệ.

Lục Cận Ngôn đứng im trong mưa, nước mưa chảy dài trên khuôn mặt tuấn tú đang đờ đẫn. Anh nhìn chiếc xe nát vụn bốc cháy phía dưới, rồi nhìn sang cô gái nhỏ bé vừa lôi anh lên từ cửa tử bằng cách... bay.

"Vân Hy..." Giọng anh khản đặc, vừa là sự kinh hoàng, vừa là một sự thức tỉnh muộn màng. "Người bình thường không thể bay. Người bình thường cũng không thể nhìn thấy những thứ đen tối trước khi chúng xảy ra."

Vân Hy giật mình, ý thức được mình vừa "vi phạm luật giao thông đường hàng không" nghiêm trọng và để lộ chân tướng. Cô định lấp liếm: "À... thì... sếp biết đấy, tôi có tập Pilates cấp độ cao..."

Lục Cận Ngôn tiến tới một bước, áp sát cô vào thành lan can cao tốc. Anh dùng cả hai tay khóa chặt cô lại, ánh mắt rực cháy như muốn nhìn thấu linh hồn cô. Hào quang kim tử trên người anh đang dao động dữ dội, cộng hưởng với tiên lực của cô tạo thành những tia điện li ti chạy quanh hai người.

"Đừng nói dối tôi nữa." Anh gằn giọng, hơi thở nóng hổi giữa màn mưa lạnh ngắt. "Laptop thay đổi thực tế, bút ký bắt người ta nói thật, Thần Tài đi bán bảo hiểm... và bây giờ là nụ hôn vừa rồi. Cô rốt cuộc là ai? Tiên? Quỷ? Hay là một ảo giác mà tôi tưởng tượng ra trong cơn Stress công sở?"

Vân Hy nhìn sâu vào mắt anh, thấy trong đó không chỉ có sự nghi ngờ mà còn có một nỗi sợ hãi mơ hồ – sợ rằng cô không có thật. Cô khẽ thở dài, tay run run chạm vào lồng ngực anh, nơi trái tim đang đập cuồng loạn.

"Sếp... nếu tôi nói tôi là tiên nữ phá sản xuống trần gian để 'ké' vận khí của anh, anh có tin không?"

Lục Cận Ngôn im lặng hồi lâu, rồi đột ngột anh cúi xuống, trán tựa vào trán cô. "Nếu cô là tiên, vậy lời nguyền trên người tôi có phải là do đồng nghiệp của cô làm không? Và nếu tôi hết vận khí, cô có lập tức 'bay' đi mất như vừa rồi không?"

Vân Hy cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cô vốn tưởng anh chỉ quan tâm đến việc cô là cái gì, không ngờ anh lại lo lắng về việc cô sẽ rời đi.

"Tôi sẽ không đi đâu cả." Vân Hy thì thầm, bàn tay cô siết chặt lấy áo anh. "Trừ khi... sếp sa thải tôi."

Lục Cận Ngôn khẽ nhếch môi, một nụ cười khổ sở nhưng đầy chiếm hữu: "Vậy thì cô tiêu rồi. Bản hợp đồng này không có điều khoản sa thải đâu."

Giữa đống đổ nát và tiếng còi xe cứu thương từ xa, một bí mật đã được phơi bày, nhưng lại trói buộc hai người chặt hơn bao giờ hết. Lục Cận Ngôn biết mình đang yêu một thực thể không thuộc về thế giới này, còn Vân Hy biết rằng, cái giá để ở lại nhân gian có lẽ còn đắt hơn tất cả linh thạch trên Thiên đình cộng lại.