Tối hôm đó, vào ngày lễ Thanh Minh, tôi và bạn cùng phòng Tiểu Đào rủ nhau đi mua đồ ăn khuya.
Cô ấy vốn keo kiệt, đột nhiên lại chủ động mời tôi ăn, còn đưa cho tôi một tờ tiền giấy, bảo:
– Này, để tôi trả.
Tôi định dùng tiền mặt nhưng ông chủ bảo không có tiền lẻ, nên rút điện thoại ra chuyển khoản.
Khi cầm tờ tiền trả lại, tôi thấy Tiểu Đào bỗng lộ vẻ mặt kinh hoàng, gần như tuyệt vọng. Cô ấy run giọng:
– Tại sao… tại sao cậu lại mang số tiền đó về?!
Tôi ngớ người, rồi cười xòa:
– Ông chủ không có tiền mặt, không thối được nên tôi chuyển tiền. Không sao, bữa này tôi mời.
Tôi định đưa lại tờ tiền, ai ngờ cô ấy hất tay tôi ra. Tờ tiền rơi xuống đất. Cô bỗng như phát điên, đứng bật dậy, lao sang bên kia đường, miệng hét to:
– Đừng! Đừng lại gần tôi! Tôi không cần số tiền đó nữa!
Cô vừa khóc vừa hét, vung tay loạn xạ như thể đang cố xua đuổi thứ gì ghê tởm:
– Cô không được bám theo tôi!
Ngay khoảnh khắc đó, một chiếc xe lao đến với tốc độ kinh hoàng, cuốn Tiểu Đào vào gầm. Tiếng “két-bùm-rít” rợn người vang lên. Bánh xe trượt dài, kéo theo cả máu thịt, để lại vệt phanh đỏ thẫm trên mặt đường. Mùi cao su cháy khét quyện với mùi máu tanh nồng nặc bốc lên ngùn ngụt.
Tôi sững sờ. Mái tóc Tiểu Đào bị cuốn vào bánh xe, đầu cô bị nghiền nát.
Người xung quanh gào thét. Có người gọi xe cấp cứu, người thì báo cảnh sát.
Tài xế gây tai nạn mặt cắt không còn giọt máu, ngồi run lẩy bẩy trong xe:
– Tôi… tôi không thấy gì cả! Xe đang chạy bình thường, sao tự dưng… chỉ một cái chớp mắt…
Cảnh sát giao thông sau đó đến hiện trường, đưa anh ta đi. Kết luận ban đầu: mệt mỏi quá độ, hoặc tụt đường huyết khi đang lái.
Tờ tiền đó… tôi không còn cơ hội trả lại cho Tiểu Đào, nên đành kẹp nó vào ốp điện thoại, định sau này đưa cho bố mẹ cô ấy.
Nào ngờ, trên đường đến nhà hỏa táng, một người bạn cùng phòng Tiểu Lâm lại hỏi:
– Ê, Đặng Lâm, Tiểu Đào có từng đưa tiền cho cậu không?
Tôi hơi khựng lại, nhưng lắc đầu phủ nhận:
– Không. Gia đình cô ấy khó khăn, làm gì có chuyện chủ động cho tiền.
Tôi định nói thật, nhưng không hiểu sao lời ra đến miệng lại nghẹn lại. Có lẽ là vì… tôi không muốn gây rắc rối với Tiểu Lâm, người vốn nổi tiếng nhỏ nhen, từng cãi nhau với Tiểu Đào vì chuyện tiền điện, tiền nước. Dù sao thì… hợp đồng thuê nhà vẫn còn nửa năm, sau này còn sống chung.
Tiểu Lâm nheo mắt, cười lạnh:
– Quan hệ cậu với Tiểu Đào chắc tốt lắm nhỉ? Cô ta không dùng tiền mượn thọ để hại cậu, xem như cậu may.
Tôi chau mày:
– Mượn thọ?
Cô ta liếc tôi một cái, cười như không cười:
– Vài ngày trước, Tiểu Đào đột nhiên rủ tôi đi ăn. Nhưng quan hệ tụi tôi vốn không tốt, lại biết tính cô ta keo kiệt, nên tôi thấy lạ, từ chối luôn.
– Sau đó cô ta quay sang tìm Tiểu Tạ, muốn mua phần đồ ăn ngoài mà bạn trai của Tiểu Tạ đặt.
Tiểu Tạ đang chơi game, nghe nhắc tên liền chen vào, bực bội nói:
– Tôi thấy rõ cô ta cầm tiền mặt. Trên tờ tiền còn viết “mượn thọ của ngươi, mua mạng của ta”. Quá xui xẻo! Tôi từ chối luôn!
Nghe đến đây, Tiểu Lâm liếc nhìn tôi, giọng hạ thấp:
– Đó là tiền mượn thọ đấy. Ở mấy vùng quê, người già hay làm vậy, viết nguyện ước lên tiền rồi ném ra đường. Ai nhặt là tự đồng ý giao dịch.
– Giao dịch gì? – Tôi nuốt nước bọt, lòng bất an.
– Dùng vận may, sức khỏe, thậm chí mạng sống của người nhặt để đổi lấy điều họ mong muốn.
Tôi nghe mà lạnh sống lưng:
– Nếu lỡ nhận rồi… thì sao?
Tiểu Lâm nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt tối lại:
– Nhẹ thì xui xẻo triền miên. Nặng thì… chết thay người muốn kéo dài tuổi thọ.
Cô ta nghiêng đầu, cười khẩy:
– Đặng Lâm, cậu nghĩ kỹ đi. Tiểu Đào có thật sự… từng đưa tiền cho cậu không?
Tôi sững người. Định trả lời thì tiếng còi xe vang lên. Lâm Phong đã lái xe tới cửa nhà hỏa táng.
Ngoài kia, một cặp vợ chồng trung niên đang vẫy tay gọi chúng tôi, mặt mày lo lắng.
Tôi nhận ra họ là bố mẹ Tiểu Đào.
Họ từng mang trái cây, rau củ từ quê lên cho cô ấy, rồi lại khóc lóc xin cô gần hai phần ba tiền lương mỗi tháng để chu cấp cho em trai.
Nghe nói đầu tháng, em trai Tiểu Đào đi bơi với bạn học ở hồ nước, bị thủy quái kéo chết.
Khi đó, tôi còn thầm mừng cho Tiểu Đào. Nghĩ rằng em trai chết rồi, cô ấy không còn bị bóc lột nữa, cuối cùng cũng có thể sống cho bản thân.
Nhưng… cô ấy chưa kịp sống thì đã chết.
Mẹ Tiểu Đào ngồi sụp xuống đất, vừa đạp chân vừa gào khóc:
– Tưởng mất con trai còn con gái để dựa vào. Giờ thì… chẳng còn ai!
Bà nhất quyết không mua hộp đựng tro ở nhà tang lễ:
– Nuôi con để dưỡng già, giờ con không nuôi được thì tro cũng chẳng cần! Đổ vào túi nhựa đi! Mang về quê chôn ở ruộng!
Theo phong tục quê bà, người chết oan không được chôn trong mộ tổ.
Phải để vài năm ở đất nhà, xua xui xẻo rồi mới được nhập tổ, hưởng hương khói.
Nhưng… đến cả cái hộp tro 100 tệ cũng không muốn mua, bảo lấy túi nilon là đủ.
Nhân viên nhà tang lễ chết lặng. Dù cặp vợ chồng kia khóc lóc đến rách họng, họ vẫn không thể chấp nhận chuyện ấy. Không chỉ vì quy định, mà vì… chưa từng gặp ai như vậy.
Họ nói nếu không mua hộp tro thì không ai được rời đi, đó là quy định. Thấy mâu thuẫn sắp leo thang, tôi vội đứng ra, nói:
– Tôi sẽ trả tiền mua hộp tro.
Tôi nhớ tờ 100 tệ của Tiểu Đào mình vẫn chưa dùng. Vậy là tôi nhân cơ hội đưa tiền cho nhân viên nhà tang lễ. Tiền trao cháo múc, coi như gián tiếp trả lại tiền cho Tiểu Đào, lấy lông dê đắp lên thân dê, dùng tiền của cô ấy để mua hộp tro cho chính cô ấy. Vậy là xong nợ rồi, phải không?
Nghĩ vậy, trái tim tôi, đang treo lơ lửng, dần bình tĩnh lại.
Trở về chỗ bố mẹ Tiểu Đào, tôi và Tiểu Lâm cùng nhau rửa tay bằng nước ngâm lá bưởi.
Mẹ Tiểu Đào vừa lau nước mắt, vừa cố gắng nở nụ cười, lấy ra mấy túi đỏ nhỏ đựng gạo, trà và đồng 5 hào thường dùng làm bùa hộ mệnh rồi chia cho từng người trong nhà trọ. Tuy nhiên, bà không đưa cho bất kỳ người thân nào của mình.
Khi bà đưa túi đỏ đặc biệt cho chúng tôi, bên trong còn có tiền.
Tôi, Tiểu Lâm, Tiểu Tạ và Lâm Phong lập tức biến sắc. Liệu có phải đó cũng là… tiền mượn thọ?
Nghĩ đến chuyện nhà Tiểu Đào vừa mất hai người, ông bà già cô đơn không nơi nương tựa, tôi nuốt nước bọt.
Rất có thể họ muốn dùng chúng tôi, những người ngoài, để mượn vận may xua tà.
Tôi lùi lại một bước, không nhận túi đỏ. Tiểu Lâm và những người khác thấy vậy cũng làm theo, không ai đụng vào bùa hộ mệnh mà mẹ Tiểu Đào đưa.
Tôi lên tiếng:
– Chúng cháu là bạn của Tiểu Đào, quan hệ rất tốt. Không cần bùa hộ mệnh. Cháu tin Tiểu Đào dưới suối vàng sẽ phù hộ cho chúng cháu.
Tiểu Lâm cười gượng, ánh mắt đầy vẻ kháng cự. Mẹ Tiểu Đào ngừng khóc, nhìn chúng tôi một lúc rồi cười khổ. Nếp nhăn trên mặt bà xô lại như đóa cúc già.
– Các cháu là người ngoài, theo phong tục địa phương… phải mang bùa về nhà mới bình an. Tiểu Đào gặp chuyện xấu như vậy…
Bà thở dài:
– Này… Tiểu Đào có đưa tiền cho ai không?
Vừa nghe bà nhắc đến tiền, Tiểu Lâm lập tức nổi giận. Cô ấy nhổ nước bọt vào đống túi đỏ, gằn giọng:
– Bà đang nhắc đến tiền mượn thọ đúng không? Dùng tà thuật mượn vận, chuyển họa cho tụi tôi? Bà tưởng làm thế là giấu được à?
Nói xong, cô ấy hất tung đống bùa hộ mệnh trong tay mẹ Tiểu Đào, rồi kéo chúng tôi bỏ đi.
– Chỉ cần không nhận tiền, giao dịch mượn thọ sẽ không thành!
Cô ta nói lớn.
Mẹ Tiểu Đào giận dữ hét lên sau lưng:
– Chúng mày không biết mua quan tài, đến chết cũng chẳng hay! Nếu không phải vì là bạn của con gái tao, tao chẳng thèm quan tâm! Chúng mày chết chắc rồi!
Bà còn chửi rủa bằng tiếng địa phương, gọi chúng tôi là lũ ngu.
Trước khi bước vào nhà trọ, Tiểu Lâm lấy một tờ báo, đốt lên ngay cửa, nói:
– Từng người bước qua lửa mới được vào.
Cô ta nghiêm giọng:
– Nhà Tiểu Đào liên tục mất hai đứa con, tuyệt tự cũng không ngoa. Nhất định đã gây ra chuyện lớn, giờ định đổ họa lên chúng ta.
Tiểu Tạ vốn thẳng tính, nghe vậy liền tỉnh ngộ:
– Tiểu Đào từng kể em trai cô ấy bị chết đuối khi bơi ở hồ. Nói bị ma kéo chân, làm thế thân mà chết. Có khi em trai cô ấy chết không nhắm mắt, hóa thành lệ quỷ, giờ quấy nhiễu cả nhà, muốn kéo cả nhà xuống theo.
Tiểu Tạ ngừng một nhịp, rồi hạ giọng:
– Tôi, Đặng Lâm, và Tiểu Lâm… ba người chúng ta vừa đúng ba mạng để thế thân cho ba người nhà họ.
Nghe đến đó, sắc mặt Tiểu Lâm càng thêm lo âu. Cô lập tức đóng chặt cửa.
Lâm Phong hoảng hốt định rời đi, nhưng bị Tiểu Tạ giữ lại:
– Anh không được đi! Chúng em cần dương khí của anh để trấn nhà!