Dưới bầu trời đêm tối thẫm của vương triều Đại Hãn, Chiêm Tinh Đài đứng sừng sững trên đỉnh đồi cao nhất kinh thành, là nơi duy nhất có thể tiếp cận được vầng quang huyền bí của các vì sao. Bên trong Thiên Bàn cổ kính, nơi những bí mật của thiên hạ được giấu kín, Tô Mộ Tuyết - vị Thánh Nữ trẻ tuổi của Chiêm Tinh Đài - đang thực hiện nghi lễ tiên tri định kỳ. Nàng mặc bộ y phục trắng tinh khiết, mái tóc đen dài xõa xuống sàn đá lạnh lẽo, gương mặt nàng thanh khiết nhưng bị che phủ bởi sự mệt mỏi và lo âu sâu sắc.
Xung quanh nàng, mười hai chòm sao được khắc trên Thiên Bàn bắt đầu phát ra ánh sáng màu xanh lam mờ ảo. Mộ Tuyết nhắm mắt, dồn hết tâm trí để lắng nghe vũ trụ, cảm nhận những dao động vi tế của vận mệnh quốc gia. Nàng là người mang Thiên Mệnh, được sinh ra để nhìn thấy tương lai, nhưng khả năng này lại là xiềng xích trói buộc nàng vào sự cô độc và trách nhiệm nặng nề. Suốt mười năm làm Thánh Nữ, nàng chỉ cảm nhận được sự ổn định giả tạo dưới thời Hoàng đế nhu nhược và một sự sụp đổ kinh hoàng đang đến gần.
Đêm nay, sự báo động đã đạt đến đỉnh điểm. Ánh sáng từ các chòm sao bỗng trở nên hỗn loạn, xoáy vào nhau tạo thành một cơn lốc ánh sáng đáng sợ. Tô Mộ Tuyết đột ngột mở mắt. Trong thị giác của nàng, những hình ảnh về tương lai vụt qua nhanh chóng: lửa cháy bao trùm kinh thành, binh lính phản loạn chém giết, và cảnh tượng máu nhuộm đỏ cả nền đất hoàng cung. Triều Đại Hãn, triều đại đã tồn tại hàng trăm năm, đang đứng trên bờ vực bị hủy diệt, không phải bởi kẻ thù bên ngoài, mà bởi chính sự thối nát từ bên trong.
Nàng lùi lại, hơi thở dồn dập. Nàng biết, lời tiên tri này là sự thật. Kẻ phản loạn đã ẩn nấp quá lâu, chúng sắp ra tay. Tuy nhiên, trong mớ hỗn độn của tiên tri, nàng lại thấy được một tia sáng hiếm hoi. Một ngôi sao cô độc, lạnh lẽo, nhưng rực rỡ và mạnh mẽ hơn bất kỳ ngôi sao nào khác. Đó là Kỳ Tinh, ngôi sao lãnh đạo mà Thiên Cơ Lâu luôn tìm kiếm để thay đổi vận mệnh.
Nàng tập trung hết sức, tìm cách kết nối với ngôi sao đó. Hình ảnh mờ ảo hiện ra: một người đàn ông cao lớn, mặc giáp sắt đen tuyền, ánh mắt sắc lạnh như kiếm. Hắn đứng giữa biển máu nhưng lại không hề nhúng chàm. Xung quanh hắn là sự trung thành tuyệt đối của binh lính và sự kính sợ của kẻ thù. Tô Mộ Tuyết nhận ra đó là Hoàng Phủ Hàn, Lãnh Liệt Vương Gia.
Hoàng Phủ Hàn. Vị Vương gia bị thất sủng, bị đày ra biên cương, bị nghi ngờ mưu phản, nhưng lại là một chiến thần thực thụ trên chiến trường. Hắn nổi tiếng vì sự tàn nhẫn và không khoan nhượng với cả kẻ thù lẫn triều thần tham nhũng. Hắn không tin vào thần linh hay số mệnh, hắn chỉ tin vào sức mạnh của binh đao và mưu lược.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Tô Mộ Tuyết. Chỉ có người này mới có đủ uy quyền và sức mạnh để đối đầu với âm mưu lật đổ triều đình. Nhưng làm sao để thuyết phục một người không tin vào tiên tri tin vào nàng, một Thánh Nữ bị cô lập trong Chiêm Tinh Đài?
Nàng rời khỏi Thiên Bàn, cảm thấy một nỗi cô đơn và áp lực đè nặng. Nàng phải hành động, và phải hành động ngay lập tức. Nàng không thể công khai xuất hiện trước Hoàng Phủ Hàn, vì bất kỳ sự tiếp xúc trực tiếp nào giữa Thánh Nữ và một người bị nghi ngờ mưu phản đều sẽ bị triều đình hiểu lầm, và có thể mang lại tai họa cho cả hai. Nàng quyết định dùng phương pháp bí mật nhất: một lời cảnh báo không rõ ràng, được truyền đến tai hắn qua một con đường hoàn toàn ngẫu nhiên và không liên quan đến Chiêm Tinh Đài.
Tô Mộ Tuyết lấy một mảnh lụa đen, dùng ngón tay thấm mực và viết vài ký hiệu chiêm tinh cổ đại, kèm theo một câu nói mơ hồ: "Thương Long sắp tỉnh giấc. Lưỡi kiếm đang chĩa vào tim Rồng. Hắn cần phải rời khỏi kinh thành ngay lập tức." Nàng cuộn tấm lụa lại, cất giấu cẩn thận trong một hộp gỗ đàn hương nhỏ. Nhiệm vụ bây giờ là tìm một người tin cậy để đưa vật này đến tay Hoàng Phủ Hàn, người đang bị giam lỏng ở phủ đệ dưới danh nghĩa "nghỉ dưỡng". Số mệnh đã chọn, và nàng không thể trốn tránh trách nhiệm của mình. Đêm đó, Tô Mộ Tuyết cảm thấy sự nặng nề của triều phục Thánh Nữ chưa bao giờ rõ ràng đến thế.