Năm thứ năm sau khi Hoàng Phủ Hàn lên ngôi, Đại Hãn đạt đến đỉnh cao của sự thịnh vượng và hòa bình. Hoàng hậu Tô Mộ Tuyết, mặc dù không thể nhìn thấy, lại là người có ảnh hưởng sâu sắc đến các quyết sách của Hoàng đế, nhờ vào sự minh triết và trí tuệ chiến lược đã được chứng minh. Tình yêu của họ trở thành biểu tượng của triều đại, một minh chứng rằng tình cảm có thể vượt qua mọi rào cản thế tục và số mệnh.
Tuy nhiên, sự bình yên hiếm khi kéo dài trên một lục địa rộng lớn. Mùa đông năm đó, tin tức khẩn cấp từ biên cương phía Bắc đổ về: bộ tộc Hãn Liệt, một dân tộc du mục thiện chiến và tàn bạo, đã thay đổi thủ lĩnh và phát động một cuộc xâm lược quy mô lớn chưa từng có. Chúng tràn qua phòng tuyến biên giới phía Bắc, gây ra những tổn thất nặng nề.
Hoàng Phủ Hàn, giờ là Hoàng đế, ngay lập tức triệu tập triều đình. Hắn đã từng là chiến thần, và bản năng quân sự của hắn trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn quyết định đích thân thống lĩnh quân đội ra tiền tuyến, điều này làm dấy lên sự lo lắng trong toàn bộ cung đình, đặc biệt là Tô Mộ Tuyết.
Trong thư phòng của Hoàng đế, Tô Mộ Tuyết ngồi đối diện hắn. Nàng đặt tay lên bàn tay rắn chắc của hắn, cảm nhận sự căng thẳng và quyết tâm sắt đá. "Hàn, trận chiến này không giống như chiến trường của năm xưa. Quân Hãn Liệt không phải là quân phản loạn nội bộ. Chúng hung hãn và tàn nhẫn."
Hoàng Phủ Hàn gật đầu. "Trẫm biết. Nhưng ngoài Trẫm ra, không ai có thể trấn áp được chúng. Trẫm phải đích thân đi, để bảo vệ Đại Hãn, bảo vệ bách tính, và bảo vệ nàng, Tuyết nhi."
"Ta không sợ cái chết," Mộ Tuyết nói, giọng nàng chân thành và kiên định. "Ta sợ sự xa cách. Nhưng nếu đó là ý trời, thì ta chấp nhận. Tuy nhiên, ta có một thỉnh cầu."
Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng đi vòng qua bàn và quỳ xuống trước mặt hắn, một hành động mà nàng hiếm khi làm kể từ khi trở thành Hoàng hậu. "Thiên Mệnh đã bị phá bỏ, nhưng ta vẫn giữ được một chút linh cảm. Ta cảm nhận được, trong cuộc chiến này, có một sự thay đổi lớn đang chờ đợi. Sự thay đổi này không thể được giải quyết bằng binh đao thông thường."
"Nàng muốn nói gì?" Hoàng Phủ Hàn vội vàng đỡ nàng đứng dậy, không muốn thấy nàng quỳ gối.
"Ta xin Hoàng thượng cho phép ta đi cùng. Không phải với thân phận Hoàng hậu hay Cố vấn. Ta sẽ đi như một người y sĩ, người có thể chăm sóc binh lính và giúp Hoàng thượng giải quyết những vấn đề không thể dùng kiếm giải quyết." Mộ Tuyết nhìn về phía hắn, dù không thấy nhưng ánh mắt nàng như xuyên thấu tâm can hắn. "Hàn, chúng ta đã cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Lần này, xin hãy để ta đối mặt với thử thách cùng ngài. Ta không muốn ngồi chờ ở đây trong sợ hãi."
Hoàng Phủ Hàn nhìn sâu vào đôi mắt mờ đục của nàng, thấy được sự quyết tâm không hề thay đổi. Hắn biết, nàng không chỉ muốn ở bên hắn, mà nàng thực sự cảm nhận được điều gì đó đang xảy đến. Sau một hồi im lặng, hắn thở dài, giọng nói chứa đựng sự bất lực và yêu thương vô hạn. "Được. Nếu nàng đã quyết, Trẫm không ngăn cản. Nhưng nàng sẽ đi cùng Trẫm, dưới sự bảo vệ tuyệt đối của Tần Hùng và đội cận vệ Hoàng gia. Nàng phải hứa, sẽ không bao giờ mạo hiểm bản thân."
Tô Mộ Tuyết mỉm cười rạng rỡ, nụ cười làm tan đi mọi căng thẳng trong thư phòng. "Thiếp tuân lệnh Hoàng thượng. Lần này, thiếp không cần tiên tri. Thiếp chỉ cần trái tim và trí tuệ để bảo vệ người mình yêu."