Việc Hoàng Phủ Hàn rời khỏi kinh thành, dù được ngụy trang bằng một chuyến đi săn vội vã, đã tạo ra một sự chấn động ngầm trong triều đình. Ba ngày sau khi Vương gia rời đi, mọi thứ diễn ra đúng như những hình ảnh tiên tri đã báo trước cho Tô Mộ Tuyết. Một đội quân phản loạn, do Thừa tướng Tào chỉ huy, đã bất ngờ phát động binh biến. Kế hoạch của chúng là lợi dụng sự vắng mặt của các tướng quân chủ lực, trong đó có Hoàng Phủ Hàn, để nhanh chóng kiểm soát Hoàng cung và buộc Hoàng đế thoái vị.
Từ Chiêm Tinh Đài, Tô Mộ Tuyết theo dõi ngọn lửa cháy rực rỡ nơi cung cấm. Tim nàng đau thắt lại, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì sự xác nhận của Thiên Mệnh về thảm kịch này. Nàng đã làm tất cả những gì có thể trong giới hạn của mình: cảnh báo Hoàng Phủ Hàn và thông báo cho một vài vị quan trung thành mà nàng biết. Nhưng một mình nàng không thể chống lại cả một thế lực được nuôi dưỡng suốt bao năm.
Giữa lúc kinh thành chìm trong hỗn loạn, một tin tức bí mật được gửi đến Chiêm Tinh Đài: Hoàng Phủ Hàn, trên đường trở về, đã gặp một toán quân phản loạn và hiện đang bị phục kích tại ngoại ô thành. Mộ Tuyết biết rằng nếu Hoàng Phủ Hàn bị tiêu diệt, tia hy vọng cuối cùng của Đại Hãn cũng sẽ tan biến. Nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phá vỡ quy tắc tối cao của Chiêm Tinh Đài: không bao giờ rời khỏi nơi đây.
Nàng khoác lên mình một chiếc áo choàng xám che khuất bộ triều phục trắng, mang theo một chiếc hộp gỗ đàn hương chứa các bí pháp cổ xưa. Dùng khinh công đi xuyên qua những con đường vắng vẻ đang chìm trong khói lửa, nàng lao ra khỏi kinh thành, hướng về phía chiến trường đang diễn ra.
Khi Mộ Tuyết đến nơi, trận chiến gần như đã kết thúc. Hoàng Phủ Hàn và đội cận vệ nhỏ bé của hắn bị bao vây bởi quân phản loạn. Dù Vương gia chiến đấu dũng mãnh, nhưng quân số quá chênh lệch. Hoàng Phủ Hàn đang phải vật lộn với ba tên sát thủ, thân thể hắn đã thấm đẫm máu tươi, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh và kiên quyết.
Thấy tình thế nguy cấp, Tô Mộ Tuyết không chần chừ. Nàng rút ra một lá bùa cổ, tụ hợp linh lực và tung ra một trận cuồng phong cát bụi mù mịt, kèm theo những ảo ảnh chiêm tinh, khiến quân phản loạn hoảng loạn. Chúng không ngờ rằng, Chiêm Tinh Đài lại có thể can thiệp vào cuộc chiến.
Hoàng Phủ Hàn ngạc nhiên tột độ. Hắn quay lại, thấy một người phụ nữ mặc áo choàng xám đang đứng giữa bão cát, vẻ mặt kiệt sức nhưng ánh mắt lại chứa đựng uy lực của cả bầu trời sao. Hắn nhận ra nàng, dù chưa từng gặp mặt chính thức. Chỉ có Thánh Nữ mới có thể mang đến thứ sức mạnh kỳ ảo này.
Lợi dụng sự hỗn loạn, Hoàng Phủ Hàn nhanh chóng hạ gục những kẻ còn lại. Hắn lao đến bên Tô Mộ Tuyết, kéo nàng về phía con ngựa của mình.
"Ngươi... Sao ngươi lại ở đây?" Giọng hắn vừa kinh ngạc vừa giận dữ. "Ngươi phá vỡ quy tắc của Chiêm Tinh Đài, ngươi có biết mình đang làm gì không?"
Tô Mộ Tuyết nhìn hắn, đôi mắt nàng kiệt sức nhưng đầy vẻ kiên quyết. "Ta biết rõ hơn bất kỳ ai. Ta không thể để Thương Long gục ngã trước khi hắn kịp cứu rỗi vận mệnh. Ngài phải sống sót, Hoàng Phủ Hàn. Ta đã tiên tri điều đó."
Hắn không còn thời gian để tranh cãi. Sự xuất hiện của nàng đã khiến cả hai trở thành mục tiêu hàng đầu. Hắn đưa nàng lên ngựa, và cùng Tần Hùng, cả ba lao vào màn đêm, bỏ lại phía sau một kinh thành đang bốc cháy và một câu chuyện tình yêu sinh tử vừa chớm nở. Cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ không phải là lãng mạn, mà là một cuộc đào thoát đẫm máu.