Sau những chiến thắng liên tiếp nhờ vào sự chỉ dẫn chính xác của Tô Mộ Tuyết, Hoàng Phủ Hàn đã tập hợp được một đội quân lớn và sẵn sàng phản công về kinh thành. Trận chiến cuối cùng sắp diễn ra.
Tối hôm đó, không khí căng thẳng bao trùm căn cứ. Mọi người đều chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử. Tô Mộ Tuyết đang kiểm tra lại những tính toán cuối cùng về vị trí của quân địch tại cửa thành phía Đông. Nàng biết, trận chiến này sẽ là đỉnh điểm, và nàng đã thấy những mảnh ghép về sự hy sinh và máu đổ. Nàng kiệt sức, nhưng không cho phép bản thân nghỉ ngơi.
Hoàng Phủ Hàn bước vào, mang theo một chiếc áo khoác lông dày. "Đêm nay trời rất lạnh. Ngươi cần giữ ấm."
Nàng ngẩng đầu lên, nhận chiếc áo khoác từ tay hắn. Sự quan tâm nhỏ nhặt này khiến nàng cảm thấy ấm áp hơn bất kỳ chiếc áo lông nào. "Cảm ơn, Vương gia."
"Đừng gọi ta là Vương gia." Hắn ngồi xuống đối diện nàng, không còn vẻ băng lãnh của một chiến thần. "Đêm nay, ta là Hoàng Phủ Hàn, người sắp bước vào trận chiến có thể là trận chiến cuối cùng. Ngươi có thể gọi ta bằng tên."
Tô Mộ Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng. "Được, Hàn. Ngươi có điều gì muốn nói sao?"
Hoàng Phủ Hàn nhìn thẳng vào mắt nàng, không chớp. "Có. Ta cần ngươi hứa. Sau khi trận chiến kết thúc, dù thắng hay thua, ngươi không được quay lại Chiêm Tinh Đài ngay lập tức. Ngươi phải ở lại đây."
"Vì sao?" Nàng hỏi. "Chiêm Tinh Đài là nơi ta thuộc về. Ta phải bảo toàn Thiên Cơ."
"Ngươi không nợ Chiêm Tinh Đài điều gì cả. Chiêm Tinh Đài đã ràng buộc ngươi và gần như giết chết ngươi." Hắn cúi người xuống. "Ta không tin vào số mệnh, nhưng ta tin vào người đứng trước mặt ta. Và ta cần người đó an toàn. Ngươi đã dấn thân vào chuyện này vì ta, bây giờ, ta sẽ bảo vệ ngươi."
Sự chân thành và kiên quyết trong ánh mắt hắn khiến trái tim nàng mềm yếu. Nàng hiểu rằng, tình cảm đã nảy nở giữa họ không còn là sự hợp tác chính trị nữa. Nó là tình yêu sinh tử, là sự ràng buộc mạnh mẽ hơn cả Thiên Mệnh.
"Được, ta hứa." Tô Mộ Tuyết nói, giọng nàng run nhẹ. "Ta sẽ đợi ngươi trở về. Nhưng ta có một lời thỉnh cầu. Nếu ngài gặp nguy hiểm, hãy dùng tín hiệu khẩn cấp màu xanh lam. Ta sẽ..."
"Không cần nữa." Hoàng Phủ Hàn cắt lời nàng. Hắn nắm lấy tay nàng, kéo nàng đứng dậy. Ánh mắt hắn giờ đây đầy khao khát và nhu tình. "Ta không cần tín hiệu. Ta không cần ngươi hy sinh bản thân mình thêm nữa. Lần này, ta sẽ tự chiến đấu, không dựa vào bất kỳ tiên tri nào. Ta sẽ quay về vì... vì ngươi."
Hắn ôm lấy nàng, một cái ôm vững chãi và mạnh mẽ, xóa tan mọi khoảng cách địa vị và thân phận. Tô Mộ Tuyết tựa đầu vào lồng ngực rắn chắc của hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ dưới lớp giáp. Nàng không còn là Thánh Nữ cô độc nữa. Nàng là người phụ nữ được người đàn ông kiên cường nhất bảo vệ.
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ nhạt, họ đã tìm thấy sự gần gũi và bình yên hiếm hoi, trước khi bình minh mang đến trận chiến quyết định, trận chiến mà cả hai đều biết sẽ thay đổi vận mệnh của họ mãi mãi.