MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 1118: Vậy cũng phải dốc sức chứ

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 1118: Vậy cũng phải dốc sức chứ

671 từ · ~4 phút đọc

“Cuối cùng lão tử cũng được ra ngoài rồi”, sau tiếng gằn của Thái Hư Cổ Long ở thế giới ngầm của Chính Dương Tông, thân hình khổng lồ của Thái Hư Cổ Long oằn mình ra ngoài, nó bay ra khỏi thế giới ngầm một cách vô cùng sảng khoái.

Bao nhiêu năm rồi, nó là Thái Hư Cổ Long Hồn, phải sống cuộc đời làm kí hồn cho người ta, không có sự tự do, thế giới của nó không có ngày cũng chẳng có đêm, bây giờ được giải thoát, sao nó có thể không kích động cho được.

Phù!

Nhìn Thái Hư Cổ Long bay lượn trên đỉnh đầu mình, khuôn mặt Diệp Thành chợt nở nụ cười tươi rói.

Năm đó, cũng tại nơi này, hắn và Thái Hư Cổ Long đã thống nhất với nhau, hắn vẫn luôn cho rằng Thái Hư Cổ Long là một kẻ dối trá nhưng sau nhiều tháng ngày hắn mới dần phát hiện ra long hồn này còn có nhân tính hơn trong tưởng tượng của hắn.

Một năm trôi qua, hắn và Thái Hư Cổ Long đã trở thành bằng hữu từ bao giờ. Thái Hư Cổ Long không biết đã truyền cho hắn bao nhiêu bí thuật, cũng không biết đã cứu hắn thoát khỏi bao lần nguy nan, mối quan hệ của cả hai từ lâu đã không còn đơn thuần chỉ là hai kẻ trao đổi qua lại với nhau mà là bằng hữu cùng vượt qua hoạn nạn.

Vù!

Trong chốc lát, Diệp Thành chỉ cảm thấy toàn thân run rẩy, phần ngực hắn có cảm giác cháy bỏng.

Đợi tới khi hắn đưa mắt nhìn thì mới phát hiện ra long hình chú ấn mà Thái Hư Cổ Long để lại trên cơ thể mình đã tiêu tán, sau khi chú ấn tiêu tán, mọi ràng buộc cuối cùng giữa hắn và Thái Hư Cổ Long cũng hoàn toàn biến mất.

Gừ!

Sau tiếng gầm của Thái Hư Cổ Long, nó bay từ trên trời xuống, hoá thành một hình người đứng trước mặt Diệp Thành.

Có điều, mặc dù nó biến thành hình dáng con người nhưng lại ở thể linh hồn vì bản thể của nó chính là một đạo long hồn.

“Ta nói mà, ta cũng biết nhìn người lắm”, Thái Hư Cổ Long vỗ vai Diệp Thành thật mạnh, nó cười đắc ý, nếu không phải là Diệp Thành thì không biết nó còn bị phong ấn mất bao lâu.

“Lời chúc mừng để sau hãy nói, phải giải quyết việc trước mắt cái đã”, Diệp Thành không có thời gian cũng không có hứng thú với sự hưng phấn của Thái Hư Cổ Long vào lúc này, hắn lén vào đây không chỉ vì cứu Thái Hư Cổ Long ra mà trên vai hắn còn đang mang theo sứ mệnh quan trọng hơn.

“Nói cách của ngươi đi”, Thái Hư Cổ Long cười nói.

“Đại quân Âm Minh quá mạnh, ta cần giải quyết Pháp Luân Vương trong thời gian ngắn nhất”.

“Cái này thì ngươi khỏi phải nghĩ nhiều”, Thái Hư Cổ Long ho hắng, “ông ta là bậc thông thiên, cho dù ngươi và ta có liên thủ thì cũng đấu không lại”.

“Ngươi có cách phá huỷ kết giới hộ sơn sao?”, Diệp Thành nhìn Thái Hư Cổ Long bằng ánh mắt thăm dò.

“Đây, chính là dưới chân chúng ta”, Thái Hư Cổ Long liếc nhìn linh mạch đại địa dưới chân.

“Ta không hiểu”, Diệp Thành lắc đầu tỏ vẻ khó hiểu.

“Linh mạch đại địa chính là tinh tuý của tinh nguyên đại địa, nó chứa đựng chân nguyên dồi dào, nếu như ngươi hấp thu nó thì nói không chừng sẽ tiến giới tới cảnh giới Chuẩn Thiên”, Thái Hư Cổ Long cười nói, “Hoang Cổ Thánh Thể tiến giới tới cảnh giới Chuẩn Thiên sẽ xảy ra điều gì, ta nghĩ về điểm này thì ngươi rõ hơn ai hết”.