MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 175

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 175

612 từ · ~4 phút đọc

“Mới mấy ngày không gặp, sao lại…”

Chỉ là bọn họ đâu biết rằng Diệp Thành sau khi đột phá lên tầng ngưng khí thứ tám thì đã có được khả năng đối kháng trực diện với cảnh giới Chân Dương, cho dù không ở trạng thái ma đạo thì tu sĩ ở cảnh giới Nhân Nguyên bình thường không thế hạ gục hắn được.

Trong lúc mọi người còn đang bàn tán thì Tề Hạo bên trên chiến đài đã lại lần nữa bị Diệp Thành đạp ngã.

“Nói, bọn họ ở đâu?”, Diệp Thành sát khí ngút trời, mái tóc đen tung bay, đối mặt với Tề Hạo.

“Bị ta giết rồi”, Tề Hạo mặt mày mơ hồ, hắn giống như con ác ma giữ dằn, Diệp Thành chỉ muốn biết nhưng hắn lại không muốn nói cho Diệp Thành.

“Được lắm”, Diệp Thành lạnh giọng, chân hắn đạp ra Tốc Ảnh Thiên Hoan nhanh chóng di chuyển tới, tay vung ra một đòn bôn lôi chưởng.

Tề Hạo lại lần nữa phun ra máu, hắn bị đánh bay ra khỏi đó khiến chiến đài bị nứt thành khe.

Ha ha ha…!

Ha ha…!

Nào ngờ sau khi lảo đảo đứng dậy, hắn lại bật cười: “Diệp Thành, hôm nay ngươi phải chết”.

Nghe vậy, Diệp Thành nheo mắt lại, hắn chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, một luồng sức mạnh khiến hắn chộn rộn trong người.

“Tiểu tử, là Thiên Lôi Chú” Hùng Nhị bên dưới vội nhắc nhở.

“Thiên Lôi Chú?”

“Trận chiến trên Phong Vân Đài không phải cấm dùng Thiên Lôi Chú sao? Tên Tề Hạo này to gan quá đấy, không sợ tông môn xử phạt sao?”

“Ngươi thì hiểu cái gì? Sư tôn của hắn là thủ toạ của Nhân Dương Phong, còn hắn là công tử của nhà họ Tề ở Nam Cương, chỗ chống lưng vững chắc như vậy, cho dù tông môn có trách tội xuống thì cũng phải nể mặt sư tôn và nhà họ Tề của hắn”.

“Vậy Diệp Thành lần này lành ít dữ nhiều rồi”.

Rầm!

Tiếng động trên chiến đài ngắt đi lời bàn tán bên dưới. Uy lực của Thiên Lôi Chú bất phàm, có khả năng dời non lấp bể, cả Phong Vân Đài đều ngập trong khói bụi.

“Diệp Thành”, sắc mặt Hùng Nhị thay đổi, định xông lên Phong Vân Đài nhưng vừa mới bước một bước thì liền đứng lại.

Chỉ thấy trong làn khói bụi mờ mịt kia có một bóng hình mơ hồ lảo đảo đứng dậy, sau đó từ từ bước ra.

“Đây…”, bên dưới chiến đài, người ta ngỡ ngàng.

“Đó chính là Thiên Lôi Chú đấy, vậy mà không chết sao?”

“Hắn có thể chống lại Thiên Lôi Chú, hắn ta là yêu nghiệt sao?”

“Không…không thể nào”, Tề Hạo trên chiến đài thấy vậy thì kinh ngạc nhìn Diệp Thành đang từ từ đi ra. Uy lực của Thiên Lôi Chú hắn thừa biết, cho dù là hắn cũng không thể chống lại được Thiên Lôi Chú, thế mà Diệp Thành ở cảnh giới ngưng khí lại có thể làm được.

“Tiểu tử, ngươi bá đạo thật đấy”, Hùng Nhị nắm chặt tay, kích động hét lên.

Dưới hàng chục nghìn con mắt, khói bụi dần tản đi, Diệp Thành mình đầy máu chậm rãi bước ra, phía sau hắn là một chuỗi dấu chân màu máu.

Hắn đã không còn là hình người, quần áo rách nát tả tơi, máu me be bét, đặc biệt là phần sống lưng, vì Thiên Lôi Chú bùng nổ nên còn lộ ra phần xương ra ngoài.