MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 229

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 229

724 từ · ~4 phút đọc

Còn Diệp Thành và Hùng Nhị lại chúi đầu với nhau.

“Tiểu tử, nghe nói gì chưa, lần này ai mà thắng trong cuộc so tài ngoại môn xong thì vẫn phải trải qua thử thách mới vào được nội môn”, Hùng Nhị vừa xỉa răng vừa nói.

“Thử thách, thử thách gì?”, Diệp Thành tò mò.

“Giữa nội môn và ngoại môn có một cánh rừng hoang, đệ tử thắng trong cuộc so tài phải vượt qua cánh rừng này mới vào được nội môn. Nghe cậu ta nói trong khu rừng này còn có trận pháp, có yêu thú và còn có hình nhân dị thường, những thứ này đều là chuyện vặt, nghe nói nội môn sẽ phái mười mấy đệ tử vào rừng hoang, tu vi của bọn họ mạnh nhất là cảnh giới Nhân Nguyên đỉnh phong, đệ tử ngoại môn phải đột phá được phòng tuyến của bọn họ mới được tính là thành công”.

“Ôi trời, chơi nhau à?”, Diệp Thành nghe xong mà tặc lưỡi: “Nội môn ăn no rảnh việc phải không? Lần thử thách này có khác gì khiến cho đệ tử vất vả lắm mới có thể chiến thắng sau cuộc so tài lại kiệt sức?”

“Nghe cậu ta nói đó là thử thách khả năng hợp tác của đệ tử, cuối cùng có đạt yêu cầu hay không thì phải xem biểu hiện”.

“Sao ta lại có một dự cảm chẳng lành nhỉ?”, Diệp Thành cau may.

Bài kiểm tra vào được nội môn của Hằng Nhạc Tông còn khó hơn ở Chính Dương Tông nhiều lần. Đòi hỏi là đệ tử chiến thắng hàng nghìn người ở ngoại môn mới đủ tư cách vào rừng hoang, nhưng bài thử thách ở rừng hoang lại còn khó hơn cuộc so tài ở ngoại môn.

Đêm khuya, Hùng Nhị và Đường Như Huyên rời khỏi Tiểu Linh Viên. Hổ Oa và Trương Phong Niên cũng đi ngủ, lúc này Diệp Thành mới lấy một món đồ trong túi đựng đồ ra.

Đó là một viên linh châu, trong viên linh châu này có phong ấn Thiên Tịch Đan.

Với thân phận là luyện đan sư khi nhìn Thiên Tịch Đan, Diệp Thành thật sự rất ngạc nhiên, đặc biệt là khi trông thấy sáu đường vân bị nứt trên đan dược, hắn lại trầm trồ mãi không thôi. Với đạo hành hiện giờ của hắn thì con đường luyện chế ra linh đan sáu vân kia còn xa lắm.

“Một viên Thiên Tịch Đan rất có khả năng tạo ra một kẻ mạnh ở cảnh giới Thiên Tịch, không biết nửa viên này có thể giúp một tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên tiến giới hay không”.

“Thế lực có được một nửa viên Thiên Tịch Đan kia hiện giờ nhất định rất sốt ruột”.

“Nếu như để bọn họ biết được một nửa viên Thiên Tịch Đan còn lại trong tay mình thì mình sẽ chết rất thảm”.

Diệp Thành xoa cằm, hắn thầm nghĩ phải kiếm một nơi nào đó giấu viên đan dược này đi, nếu để trên người mà bị ai đó phát hiện ra thì có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.

“Cất thật kín mới được”, Diệp Thành liếc nhìn xung quanh.

Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở vách tường bao quanh Tiểu Linh Viên, ba mặt của vách tường đều được xây bằng đá Đại Thạch, một vách tường dựa vào vách đá.

“Chính là mày”, hắn đi tới phía vách tường kia rồi chỉ điểm tạo ra một lỗ nhỏ, vừa hay đủ nhét viên Thiên Tịch Đan vào trong, xong xuôi hắn lại dùng một viên đá nhỏ đậy vào.

Cuối cùng, Diệp Thành mới khoanh chân ngồi xuống. Hắn tĩnh tâm ngưng khí, nhẩm niệm triệu gọi chân hoả, chân hoả xuất hiện, hắn cố gắng kiềm chế chân hoả ngưng tụ lại thành lư luyện đan.

Tiếp sau đó, từng cây linh thảo được cho vào trong lư.

Lần này hắn không luyện đan mà luyện Ngọc Linh Dịch.

Hắn hiểu rõ cuộc thi đấu ở ngoại môn tiếp theo cần hết sức thận trọng và phải tiêu tốn rất nhiều tinh lực, không thể cứ tiêu hao sức lực lại dùng đến Hồi Huyền Đan được.