MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 2516: Làm một ngày một đêm

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 2516: Làm một ngày một đêm

626 từ · ~4 phút đọc

Khi ấy Hồng Trần tỉnh táo, không nhúc nhích được, người ngồi trên chính là bà ấy, hình ảnh kia, Hồng Trần Tuyết không dám nhớ lại nữa.

“Ta có phát ra âm thanh dâm uế lắm không?”, Hồng Trần Tuyết che mặt: “Sư nương và sư tôn chắc thấy hết rồi hả?”

“Làm một ngày một đêm không nghỉ, đặc sản Đại Sở đúng là không phải dạng vừa”, Sở Linh Ngọc thổn thức.

Dứt lời rồi cô ta còn mỉm cười nhìn Hồng Trần Tuyết: “Phê không?”

“Ta... con đi thay đồ!”, Hồng Trần Tuyết che mặt chạy ra ngoài, bà ấy thật sự không còn mặt mũi nào ở đây nữa.

Có lẽ do chạy quá nhanh, người lại đang yếu, hai chân mềm nhũn, trong lúc thất thần thì suýt ngã quỵ.

Sở Linh Ngọc thấy mà buồn cười, lại chạy đi đánh đàn.

Tiếng đàn vang lên, Hồng Trần cũng tỉnh táo lại, hắn ta xoa mi tâm, trên mặt khắc hai chữ: Xấu hổ!

“Cảm giác chắc thích lắm nhỉ!”, Sở Linh Ngọc cười mỉm.

“Ta còn chẳng động đậy gì được!”, Hồng Trần ho khan một tiếng.

“Ta cũng chưa lên giường với chàng”, Sở Linh Ngọc bĩu môi, trừng Hồng Trần, trong đôi mắt đẹp là sự u oán.

“Chuyện này sao có thể trách ta được, phải trách cha vợ ấy!”, Hồng Trần cảm thán: “Ngày xưa hai ta thành thân, chính ông ấy chạy tới phá rối mà!”

”Mặc kệ chàng đó!”, Sở Linh Ngọc liếc Hồng Trần rồi cầm đan, xoay người ra khỏi vườn.

Có thể loáng thoáng thấy được phần dưới váy của Sở Linh Ngọc đã ướt một khoảng.

Đang độ tuổi xuân mà nghe gọi giường một đêm, không ướt mới lạ.

Vườn im lặng, chỉ còn tế đàn bừa bộn và Hồng Trần với hai chữ xấu hổ trên mặt.

Bên này, Hồng Trần Tuyết đã ra khỏi Thiên Huyền Môn, lao thẳng tới Hằng Nhạc.

Hừng đông, trời vẫn chưa sáng hẳn, Hùng Nhị, Tạ Vân và Tư Đồ Nam lại tụ một chỗ, cười tới mức miệng ngoác tới tai.

Vài món ngon của Diệp Thành đúng là mạnh vô đối, cái giường cứng thế mà cũng sụp mất, âm thanh lớn vô cùng.

“Cửa nhà ta có nứt luôn, còn cần nằm lên giường? Ngươi nói xem có ngầu không!”, Tạ Vân vuốt tóc.

“Bớt khoác lác, Huyên Nhi nhà ta bất tỉnh mấy lần nào?”

“Tự dưng ta phục bản thân ghê, làm cho thê tử khóc luôn!”. Tư Đồ Nam nói ra một câu sâu xa.

“Diệp Thành, lăn ra đây!”, ba người đang khoe khoang chiến tích thì một tiếng mắng to truyền từ trên cao xuống, Hồng Trần Tuyết đến rồi.

Một tiếng quát xen lẫn Đế Uy, nhiều đệ tử của Hằng Nhạc đã bị chấn tới hôn mê.

“Hắn không có ở Hằng Nhạc, hắn dẫn vợ đi dạo rồi!”, Hùng Nhị xoa đầu, não cũng vù vù.

“Chạy tới chân trời góc biển thì ta cũng bắt ngươi về!”, mắt đẹp của Hồng Trần Tuyết toát ra tia lửa, cơn giận bùng lên.

Hắn ta còn chưa dứt lời, Hồng Trần Tuyết vừa đi lại quay về, chẳng nói câu nào đã giơ tay đánh.

Vốn dĩ định tìm Diệp Thành để tính sổ, nhịn một bụng lửa giận mà lại không tìm được tên khốn Diệp Thành kia, dù sao cũng phải tìm người để trút giận đã.

Ba tên kia quỳ tại chỗ, gào khóc thảm thiết.

Cho tới khi Hồng Trần Tuyết thật sự rời đi, ba người vẫn không hiểu tại sao mình lại bị đánh, chẳng lẽ chúng ta có gương mặt chọc đánh sao?