MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 2601: Diệp Thành hất tóc

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 2601: Diệp Thành hất tóc

599 từ · ~3 phút đọc

Câu nói của Diệp Thành khiến dưới đài ồ lên, cũng không phải chưa có ai cược công đức, nhưng chưa ai ra tay phóng khoáng như hắn.

Chẳng những họ mà chủ sân cũng không khỏi hơi sửng sốt.

Công đức cực kỳ quý giá, dính líu đến địa vị, còn dùng tốt hơn Minh Thạch. Hơn 1000 công đức, kia phải là con số lớn đến mức nào chứ.

Ông ta lập tức ngồi thẳng lên, híp đôi mắt già nua lại đánh giá Diệp Thành, dám làm như vậy thì chắc chắn có chiêu trò gì đó.

Nhưng vừa nhìn thì ông ta có thể khẳng định Diệp Thành chỉ là một Hoàng Cảnh, cũng không có che giấu tu vi.

Người duy nhất trông bình tĩnh ở hiện trường chắc là Triệu Vân.

Hắn ta là người biết rõ sức chiến đấu của Diệp Thành nhất, đừng nói cương thi cấp bậc Chuẩn Thánh, dù là Thánh Nhân thì cũng sẽ bị hắn đánh sấp mặt thôi.

Triệu Vân dám chắc may mà Diệp Thành chỉ có hơn 1000 công đức, nếu có nhiều hơn thì hắn sẽ không chút do dự mà cược hết.

"Một câu thôi, có cược hay không?", Diệp Thành cười nhìn chủ sân.

"Cược!", chủ sân lạnh nhạt đáp, lập tức vung tay áo lên, một con cương thi thoáng chốc xuất hiện trước mặt Diệp Thành.

Đó là một con cương thi Chuẩn Thánh, chỉ còn chút xíu nữa là đến Thánh Nhân, là một con khá mạnh mà chủ sân cố tình chọn.

"Sảng khoái!", Diệp Thành nhe răng cười, trong tay xuất hiện một thứ, là một cái chày gỗ khổng lồ.

"Đánh!", chủ sân quát, ra lệnh cho cương thi.

Ông ta vừa ra lệnh, con cương thi vẫn đứng im lập tức nhúc nhích, giơ tay đánh ra một chưởng nặng tựa ngàn cân.

Diệp Thành cười lạnh, nhấc chân đạp nát sàn đấu, múa may cái chày.

Chưởng và chày va chạm văng ra tia lửa nổ ầm ầm.

Rồi sau đó, mọi người ở đây đều ngửa đầu lên, hai con ngươi đồng loạt liếc về một phía, khóe miệng co giật.

Bọn họ đang nhìn cái gì vậy? Đương nhiên là nhìn cương thi kia bị một gậy của Diệp Thành đánh bay lên trời, cũng không biết có bay xa lắm không.

Vẻ mặt đặc sắc nhất chắc phải kể đến chủ sân kia, ông ta hoàn toàn ngơ ngác.

Kia chính là cương thi cấp Chuẩn Thánh đó, hơn nữa chỉ còn một xíu là đến Thánh Nhân, một tát đánh bay một vị Hoàng Cảnh cũng hoàn toàn không thành vấn đề.

Nhưng giờ, cảnh tượng trước mặt quả thật khiến ông ta không kịp trở tay.

Một con cương thi mạnh mẽ như vậy lại bị một Hoàng Cảnh đánh bay bằng một gậy, mẹ nó thua cũng nhanh quá đi chứ!

Ánh mắt ông ta nhìn Diệp Thành thoáng chốc thay đổi.

Người xem dưới đài cũng đồng loạt nhìn về phía Diệp Thành, hắn là ai thế, sao lại mạnh kinh khủng như vậy!

Diệp Thành hất tóc, làm ra vẻ cũng hết sức đẹp trai.

"Một chiêu đánh bay, đến giờ mà ta vẫn còn chưa hoàn hồn lại nữa này".

"Chẳng trách dám lấy hơn 1000 công đức cược, có tính toán hết rồi!"

"Ta thắng, đưa công đức cho ta", Diệp Thành vươn tay nói.

Khuôn mặt già nua của chủ sân thoáng chốc đen thui như đít nồi, rửa cũng không hết.