MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 263

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 263

504 từ

Chương 263 Bôn lôi! Sau tiếng hét, Diệp Thành vung tay tung chưởng. Phá! Giang Hạo phẫn nộ, một chưởng dùng mật thuật của hắn được đánh ra nhưng lại khiến hắn chịu ảnh hưởng lùi về sau. Phía này, Diệp Thành nắm chặt hay tay, máu trong người chảy nhanh hơn, chân khí cuộn trào khiến tóc tai bay phất phơ trong gió. Né tránh lâu như vậy rồi, Hồi Huyền Đan mà hắn nuốt vào cuối cùng cũng phát huy hết tác dụng. Mặc dù không thể hồi phục về nguyên trạng nhưng cũng đủ để hắn đánh bại Giang Hạo. “Hắn…hắn hồi phục rồi?”, đệ tử xung quanh đều thốt lên kinh ngạc. “Tên tiểu tử này là yêu nghiệt sao?” “Đó chính là đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong đấy, đã đặt một chân vào cảnh giới Chân Dương rồi đấy”. “Tiểu tử này được lắm, hôm nay ngươi khiến ta thật bất ngờ”, trên vân đoan, ánh mắt của Sở Huyên không che giấu nổi vẻ kinh ngạc, “cho dù hôm nay ngươi bại trận, cho dù hôm nay ngươi không vào được nội môn thì ngươi cũng đã đủ tư cách làm đệ tử của ta rồi”. Chiến! Trên chiến đài, Diệp Thành hét lên. Giang Hạo giống như một con chó điên, khuôn mặt đỏ gay, không biết do tức giận hay do phẫn nộ mà đường đường một đệ tử chân truyền như hắn không những không thể đánh bại tu sĩ Ngưng Khí sống dở chết dở mà còn khiến hắn có cơ hội hồi sức. Bôn lôi chưởng! Nhân dương chưởng! Cả hai người liên tiếp tung chưởng rồi lần lượt ói ra máu và lùi về sau. Diệp Thành vừa đứng vững lại giống như con mãnh thú xông lên, vả lại đả pháp cũng hung hãn dị thường, Giang Hạo giáng cho hắn một chưởng, hắn đáp lại một chưởng. Cách đánh tự hại mình và hại địch thế này khiến những người bên dưới xem mà không khỏi nuốt nước bọt. Điên rồi sao? Tất cả mọi người đều nghĩ vậy, nên biết rằng cho dù Diệp Thành có hồi phục lại thì dù sao hắn cũng đang trọng thương, cứ liều mạng đánh như vậy thì người ngã xuống đầu tiên sẽ là hắn. Diệp Thành đúng là điên rồi, thương thế đầy mình vậy mà lại bị cái ý chí chiến đấu một mất một còn che lấp tâm trí. Hắn giống như loài vượn dữ, sử dụng thú tính nguyên thuỷ nhất của mình chính là tấn công không ngừng nghỉ. Phụt! Phụt! Máu tươi nhuốm trên chiến đài, Giang Hạo điên cuồng thi triển mật thuật. Cả hai người cứ thế đánh đấm trong mưa máu, thậm chí cuộc chiến giữa Diệp Thành và Giang Hạo cũng khiến các trưởng lão phải tặc lưỡi. “Sư muội, đồ đệ mà muội chọn cũng thật điên cuồng”, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn Sở Huyên ở bên cạnh.