MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 286

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 286

671 từ · ~4 phút đọc

Không biết từ bao giờ, trên chiến đài vang lên tiếng gầm của thú.

A…!

Tử Sam thật sự nổi điên, một tên bị mình đánh hết lần này tới lần khác mà lại có thể đứng dậy liên tục, đây là lần đầu tiên hắn gặp một kẻ khó xử như vậy. . truyện đam mỹ

Lại nhìn về phía sư tôn của bọn họ, mặt mày đang tươi cười thì lúc này tối sầm cả lại, Diệp Thành lại một lần nữa đứng dậy, hành động của hắn chẳng khác gì đang vả vào mặt bọn họ.

“Tên tiểu tử này rốt cục là quái thai gì vậy?”, Triệu Chí Kính hằn học rít lên.

Nhìn khuôn mặt của ba người thay đổi, mấy người phía Đạo Huyền Chân Nhân chợt cảm thấy hả hê.

“Ý sư huynh là Đao Hoàng sao?”, Sở Huyên thu ánh mắt về nhìn sang Phong Vô Ngấn.

“Chỉ là không biết người đàn ông coi trời bằng vung đó còn sống trên đời hay không”, Sở Huyên xuýt xoa, giơ Đao Hoàng lên, trong đôi mắt ngoài sự sùng bái ra thì còn mang cái nhìn ngưỡng mộ.

Nghe vậy, Sở Huyên vội nhìn xuống chiến đài. Trận đại chiến lúc này lặp lại đúng cảnh khi Diệp Thành đấu với Giang Hạo, cả hai chiến đến cạn kiệt sức lực, khi cơ thể không còn lấy chút chân khí nào và không thể thi triển thêm bất cứ huyền thuật nào.

Rầm!

Ở một bên, Tử Sam đầu tóc rối bời, đôi mắt hằn học giống như ác quỷ.

Lúc này, tất cả mọi người đều như nín thở. Mặc dù cảnh tượng này đã từng diễn ra khi Diệp Thành đấu với Giang Hạo nhưng khi được xem lại một lần nữa, bọn họ vẫn không thể rời mắt, trận chiến bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Ở phía khác, Diệp Thành loạng choạng bò dậy, hắn rút ra kiếm Xích Tiêu dính máu.

Chiến!

Lúc này, tim của tất cả mọi người như nhảy lên đến tận cổ họng.

Rầm!

Máu tươi liên tiếp phun trào, một kiếm của Tử Sam đâm xuyên cơ thể Diệp Thành, một kiếm của Diệp Thành đâm vào phần ngực Tử Sam.

Trên chiến đài, cả hai người không cử động.

“Không…không thể nào…”, một câu còn chưa nói xong, miệng Tử Sam trào máu, hắn nhìn Diệp Thành chằm chằm rồi dần dần nhoà đôi mắt, chẳng mấy chốc hắn chìm vào hôn mê.

Cảnh tượng này thật khiến người ta phải đứng tim, hắn giống như pho tượng điêu khắc, cứ đứng sừng sững như thế không ngã.

“Đệ nhất ở ngoại môn, ngươi xứng với danh xưng này”, Tạ Vân từ đầu tới cuối vẫn thản nhiên trước mọi chuyện thì lúc này lại khẽ lẩm bẩm, khuôn mặt không hề mang theo nét của kẻ say.

“Tại sao? Tại sao?”, những đệ tử từng có thù hận với Diệp Thành lần lượt rít lên, nghiến răng, sắc mặt giật giật lên tôi độc. Chiến tích hiện giờ của Diệp Thành khiến bọn họ không có cơ hội trở mình.

“Diệp Thành lại thắng rồi”, không biết là ai hét lên.

“Là chúng ta già rồi sao?”, Bàng Đại Hải, Chu Đại Phúc trầm trồ.

“Một ngày nào đó hắn nhất định có thể dẫn dắt cả thế hệ bước vào thời đại mới”, Đạo Huyền Chân Nhân vuốt râu, “trận so tài lần này cho ta thấy được ánh sáng của thời đại mới”.

Sự tiến bộ của Diệp Thành từng khiến bọn họ phải hối hận, thế nhưng bọn họ cao cao tại thượng, không cho phép kẻ khác khiêu khích với uy nghiêm của bản thân, cho dù lúc này thì bọn họ cũng không muốn thừa nhận lựa chọn của mình là sai, không biết là do hối hận hay do phẫn nộ mà bọn họ lại càng muốn giết Diệp Thành hơn bao giờ hết.