MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 309

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 309

596 từ · ~3 phút đọc

Chương 309 Đúng lúc Diệp Thành đang mải suy nghĩ, một mùi hương nữ nhân bay tới. Hắn hít hít rồi quay đầu toan bỏ chạy như thể biết được người tới là ai. “Đồ đệ ngoan, vi sư đáng sợ vậy sao?”, điệu cười dịu dàng vang lên, Sở Huyên đã huyễn hoá ra, sau đó phất bàn tay ngọc ngà lôi cổ Diệp Thành lại. Khụ, ợ, ợ…! Lại lần nữa bị nhấc lên như con gà con, Diệp Thành lập tức tươi cười: “Sư phụ xinh đẹp, chào…chào buổi sáng ạ”. “Tiểu tử nhà ngươi trèo cũng không chậm nhỉ? Cái dốc cao như thế mà chưa tới một ngày ngươi đã có thể leo lên được, vi sư thật là đã đánh giá thấp ngươi rồi”, Sở Huyên ghé mặt lại, đôi mắt to tròn nheo lại khiến Diệp Thành sởn da gà. Khụ khụ…Hợ…Hợ! Diệp Thành lại lần nữa cười ngây ngô. “Vừa hay đêm nay vi sư rảnh rỗi, chúng ta cùng trò chuyện một lúc”, không đợi Diệp Thành lên tiếng, Sở Huyên đã dùng một tay lôi Diệp Thành vào hư không, giống như có một đạo Thần Hồng bay thẳng về phía sau núi Hằng Nhạc Tông. A…! Chẳng mấy chốc, ở ngọn núi phía sau Hằng Nhạc Tông lại vang lên tiếng kêu gào thảm thiết. Nếu nhìn từ xa thì đó lại là cảnh tượng Diệp Thành đang bị treo lơ lửng trên cành cây, mặt mày sưng vù sau trận đòn no còn bên dưới gốc cây, Sở Huyên đi đi lại lại, thư giãn thong dong. “Nói, làm sao ngươi trèo lên được”, Sở Huyên vừa ăn hạt dưa vừa hỏi một câu đầy ngẫu hứng. “Lâm trưởng lão của Linh Thảo Viên đưa con lên ạ”, Diệp Thành biện ra lý do, nhưng không ngờ bí mật của mình đã bị phát hiện. “Ừm, lý do cũng đầy đủ đấy”, Sở Huyên gật đầu, mỉm cười nhìn Diệp Thành: “Hôm nào đó ta tới hỏi Lâm sư đệ, nếu như ta phát hiện ngươi nói dối thì hậu quả ngươi tự chịu”. Nghe vậy, Diệp Thành giật giật khoé miệng. “Việc ta nói với ngươi ngươi nghĩ thế nào rồi?”, Sở Huyên dùng cây gậy chọc chọc Diệp Thành. “Con có người trong lòng rồi”, Diệp Thành khóc lóc, đương nhiên hắn biết ý Sở Huyên là gì, chẳng phải là muốn hắn lấy Tề Nguyệt sao. Không đợi Sở Huyên lên tiếng, Diệp Thành lại vội mở lời: “Vả lại, việc này cũng không vội, hai ngày nữa con phải vào rừng hoang thi đấu, con nghe nói nội môn có vài người muốn phế con, sư phụ, người phải giúp con đấy”. “Giúp ngươi? Ta giúp ngươi bằng cách nào?”, Sở Huyên nhún vai: “Lẽ nào bảo vi sư thi thay ngươi?” “Đó là ba tên ở cảnh giới Chân Dương đấy”. “Thế thì đã sao?”, câu nói của Sở Huyên suýt chút nũa thì khiến Diệp Thành tức chết. Diệp Thành ấm ức, hắn vùng vẫy và hét to: “Từ Phúc trưởng lão còn cho cả Tề Nguyệt sư tỷ linh đan và truyền mật pháp, người thì hay rồi, không cho con nổi một cái gì, chỉ biết đánh con. Đều là người làm sư phụ, tại sao khác biệt lại lớn thế cơ chứ?” Nào, nào, nào… Nào ngờ nghe Diệp Thành nói vậy, Sở Huyên với khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ bật cười: “Tiểu tử, vi sư thấy ngươi oán khí lớn thật đấy”.