MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 370

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 370

718 từ · ~4 phút đọc

“Không sao, tiền hết vẫn có thể kiếm”, Diệp Thành vỗ vai cả ba tên: “Qua vài canh giờ nữa ta lại đi dẫn dụ, những gì hắn cướp của mọi người thì chúng ta sẽ cướp về bằng được, có qua có lại mà”.

“Cướp, cướp sạch bọn chúng”.

Thế rồi cả ba tên đứng thành một hàng cứ thế bước ra khỏi hang động.

Qua khe hở giữa những ngọn cỏ, bọn chúng có thể trông thấy từng tên đệ tử nội môn ra sau núi hái linh thảo, có lẽ vì sơn động quá khuất nên không ai phát hiện ra bọn chúng.

“Tiểu tử, bao giờ chúng ta bắt đầu luyện đan?”, Tạ Vân nhàn rỗi liếc nhìn sang Diệp Thành.

“Đợi đi, thuật luyện đan quèn mà ta biết chưa thấm vào đâu, ngươi có đưa thêm linh thảo cho ta ta cũng chẳng luyện ra được Linh Nguyên Đan đâu”, Diệp Thành khoát tay.

Những gì hắn nói cũng là thật, mặc dù Tiên Luân Nhãn của hắn có khả năng diễn tiến và phục chế thuật luyện đan, hắn chỉ cần nhìn một lần là đã có thể làm được, tuy nhiên bảo hắn đi luyện một loại linh đan hai vân mà hắn chưa từng luyện thật sự phải bỏ ra công sức rất lớn.

Hiện giờ Diệp Thành rất bận, vừa mua nguyên liệu thăng cấp hình nộm về, lại còn có một vị sư phụ với khuynh hướng bạo lực, có thêm thời gian ngủ lấy một chút đã là tốt lắm rồi, lấy đâu ra sức mà đi luyện đan nữa.

“Ba ngày, ta cho ngươi ba ngày”, Tề Vân giơ ba ngón tay lên: “Linh thảo luyện đan ta đều chuẩn bị xong rồi, sau ba ngày ta sẽ lên Ngọc Nữ Phong tìm ngươi”.

“Ba ngày? Ngươi điên rồi”.

“Chẳng còn cách nào khác, công pháp ta tu luyện có vấn đề, ảnh hưởng tới linh hồn, cần gấp Linh Nguyên Đan”, Tạ Vân nói sự thực và thở dài: “Nếu như không phải cái giá của Linh Nguyên Đan quá đắt thì ta cũng không làm phiền đến ngươi làm gì”.

“Ta biết rồi”, Diệp Thành trả lời sau đó nhảy ra khỏi hang: “Tiến hành theo kế hoạch, ta lại dẫn dụ một tên đến”.

Nói rồi, Diệp Thành biến mất, còn mấy người phía Tạ Vân cũng lần lượt đứng dậy, mai phục ở địa điểm đã thương lượng từ trước, chỉ đợi Diệp Thành dụ người đến.

Diệp Thành ra khỏi động, lén lút đi ra ngọn núi ở sau nội môn.

Vẫn như lần đầu tiên, hắn vác thanh Thiên Khuyết đi ngông nghênh trong nội môn, miệng ngậm tăm, chân xắn ống quần, đi đường thì liếc ngang liếc dọc, trông bộ dạng lưu manh không đàng hoàng.

“Ấy, Diệp Thành?”, có đệ tử đi qua trông thấy thì lần lượt né tránh, không ít người còn chỉ chỉ trỏ trỏ.

“Hắn còn dám xuống núi?”

“Ta nghe nói sư huynh Giang Dương tìm hắn khắp nơi”.

Nghe tiếng xôn xao, Diệp Thành cứ thế ngó lơ, vẫn ngó ngang ngó dọc, hy vọng có thể tìm ra vài bóng hình quen thuộc.

Người này chừng hai mươi tuổi, tóc đen như dòng nước chảy, đạo y không gió mà bay, thân hình người này hơi gầy, bước đi vững chãi, khuôn mặt như lưỡi cày, thần sắc không thay đổi, mặc dù hắn đã cố gắng ẩn đi khí tức của mình nhưng vẫn có một luồng khí mạnh mẽ toát ra ngoài giống như kiếm khí vậy.

“Mạnh quá”, thấy người kia từ xa, Diệp Thành đã cau mày, hắn có thể cảm nhận được áp lực từ người tên này.

“Xin chào Nhiếp Phong sư huynh”, sự xuất hiện của thanh niên kia khiến rất nhiều đệ tử nội môn phải chú ý và tiến lên trước hành lễ.

“Nhiếp Phong?”, Diệp Thành nheo mắt, thầm nhủ: “Hắn chính là đại đệ tử của Phong Vô Ngấn, chủ phong Ngự Kiếm Phong, đệ tử chân truyền xếp thứ hai?”

“Trầm ổn vững chãi, đi lại nhẹ như gió, đại đệ tử của Phong sư bác quả nhiên bất phàm”, thấy Nhiếp Phong, Diệp Thành trầm trồ.