MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 509

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 509

612 từ · ~4 phút đọc

Chương 509 “Nhưng phải nói trước là không được đánh ta nữa đấy”, Diệp Thành phía sau Gia Cát Vũ thò đầu ra nói. “Được”, nữ tử mặc y phục xanh thản nhiên lên tiếng. Nghe vậy, Diệp Thành mới ho hắng bước ra. Chỉ thấy nữ nhân kia vươn tay ra, giọng nói lạnh lùng: “Giao linh phù vạn hoa của ta ra đây”. Nghe vậy, không chỉ Gia Cát Vũ mà đến cả nữ nhân tóc bạc với tên Phục Linh đều quay sang nhìn Diệp Thành, thầm nhủ Diệp Thành bị đuổi bắt cũng không phải không có nguyên do. Lấy trộm đồ của người ta không bị bắt mới lạ. Bị nhìn như vậy, Diệp Thành chỉ cười trừ, hắn rút ra một tấm linh phù với năm màu rực rỡ. “Ta….ta thấy nó đẹp nên mới lấy để nghiên cứu thôi”, Diệp Thành cười xoà, đưa linh phù lại cho nữ tử kia. Nữ tử mặc đồ xanh lạnh giọng, lấy lại linh phù Vạn Hoa cho vào túi đựng đồ, sau đó còn không quên ném cho Diệp Thành ánh mắt lạnh lùng. “Bích Du, sao con đã xuất quan rồi”, Phục Linh chợt nhìn nữ tử kia và hỏi. “Bà bà, con muốn tới Chính Dương Tông”, nữ tử với tên Bích Du bặm môi. “Ấy, cô cũng muốn tới Chính Dương Tông sao?”, Diệp Thành tiến tới, xoa xoa tay cười xoà: “Cũng vừa hay ta cũng đang tới Chính Dương Tông đây”. Có điều nghe câu nói đó của Diệp Thành, Bích Du lại vờ như không nghe thấy, khuôn mặt không biểu cảm, cơ thể toát ra khí lạnh khiến người ta rợn người. “Con cũng muốn tới xem Huyền Linh Chi Thể sao?”, Phục Linh nhìn Bích Du. “Con thua không phục”, Bích Du hít vào một hơi thật sâu. Cuộc hội thoại của hai người khiến con mắt của Diệp Thành phải đảo đi đảo lại, hắn tò mò nhìn nữ tử với tên Bích Du, có lẽ cô ta đã từng giao đấu với Cơ Tuyết Băng nhưng bị thua nên lần này mới xuất quan muốn tìm Cơ Tuyết Băng giao chiến. Haiz! Phục Linh thở dài: “Ta biết không ngăn được con, thôi tuỳ con”. “Đa tạ bà bà”. “Thua cũng đã thua rồi, không cần phải cưỡng cầu”. Khi hai người đang nói, Gia Cát Vũ từ từ đi tới: “Đã vậy thì ta đưa Bích Du tới đó”. “Còn con, còn con nữa”, Diệp Thành tiến tới, chỉ sợ Gia Cát Vũ bỏ mình ở lại. “Không thiếu ngươi được”. Trong bầu hư không mênh mông, phi kiếm khổng lồ rẽ ngang trời, còn Gia Cát Vũ, Diệp Thành và Bích Du đang ngồi khoanh chân trên đó. Cả chặng đường, Gia Cát Vũ ngồi phía trước ôm một bình hồ lô rượu nhâm nhi trông hết sức phong thái, bên cạnh là Bích Du chẳng nói một lời nào, trên khuôn mặt tuyệt sắc kia không để lộ cảm xúc, lúc nào cũng bày ra bộ dạng lạnh lùng khiến người ta chẳng thể lại gần. Diệp Thành cảm thấy mất hứng, hắn lấy thanh Thiên Khuyết ra, liên tục lau chùi thanh kiếm giết thời gian. “Bích Du, con và Huyền Linh Chi Thể từng giao đấu, con nghĩ thế nào về huyết mạch nghịch thiên đó?”, cuối cùng, Gia Cát Vũ lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng đó. Nghe vậy, Diệp Thành đang mải miết lau kiếm cũng dỏng tai lên nghe. “Rất mạnh ạ”, Bích Du hít vào một hơi thật sâu và chỉ nói đúng ba từ.