MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 515

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 515

676 từ · ~4 phút đọc

Chương 515 Diệp Thành không phản bác, hắn cũng chẳng buồn tranh cãi với Triệu Khang vì Triệu Khang hiện giờ và hắn không cùng một đẳng cấp nữa rồi. Thế nhưng sự nhẫn nại của Diệp Thành lại khiến Triệu Khang được đà lấn tới, cả đoạn đường đi hắn ta không ngớt lời mỉa mai châm chọc. “Cho dù hiện giờ huynh có thể tu luyện nhưng trong mắt ta huynh vẫn chẳng là gì cả”. “Hằng Nhạc Tông, đúng là nực cười, muốn sánh với Chính Dương Tông ta sao?” “Huynh cuối cùng cũng chỉ là kẻ bỏ đi mà thôi”. Cứ như vậy, Triệu Khang dẫn Diệp Thành tới chân một ngọn núi không quá cao, lúc này mới khẽ phất quạt nhìn Diệp Thành: “Vọng Nguyệt Các ở trên kia”. Diệp Thành không buồn nhìn hắn, toan đi lên đỉnh núi nhưng lại bị Triệu Khang ngăn lại. “Diệp sư huynh đừng đi”, Triệu Khang chặn Diệp Thành giống như ngày mà Diệp Thành bị đuổi khỏi Chính Dương Tông vậy. “Ngươi còn việc gì?”, Diệp Thành liếc nhìn hắn. “Ta nghe nói huynh có ba linh phù của Hằng Nhạc Tông, không biết sư huynh có thể cho ta một tấm không?” “Một triệu linh thạch, ba tấm linh phù đều là loại giá trị”, Diệp Thành thản nhiên nói. “Một triệu, khẩu khí của huynh cũng lớn nhỉ?”, Triệu Khang mặt lạnh tanh, sao hắn có thể không biết Diệp Thành đang chơi mình được, hắn cũng chẳng phải chưa hề nghe tới ba tấm linh phù này của Hằng Nhạc Tông. Ba tấm linh phù này gộp lại cũng phải có giá lên đến hàng trăm nghìn linh thạch. “Không mua nổi hả? Vậy thì miễn bàn đi”, Diệp Thành nói rồi sải bước đi. “Ở địa bàn Chính Dương Tông mà còn dám ra oai với ta, ngươi cho rằng ta sẽ để ngươi đi dễ dàng vậy sao?”, Triệu Khang chặn ngay trước mặt Diệp Thành lạnh giọng: “Tiểu tử, xem ra ngươi vẫn chưa biết rõ thân phận của mình rồi. Hôm nay ta phải cho ngươi biết thế nào là lễ độ”. Nói rồi, khí tức của Triệu Khang cuộn trào, tu vi của hắn đã lên tới cảnh giới Nhân Nguyên đỉnh phong, cũng chẳng trách hắn hống hách như vậy. Diệp Thành không di chuyển, đứng im như pho tượng. Vẻ mặt ngó lơ của Diệp Thành khiến hắn khó chịu, hắn lập tức ra tay tung chưởng về phía Diệp Thành. Diệp Thành nheo mắt tránh người nhanh chóng né qua được một chưởng của Triệu Khang, đồng thời hắn cũng vung tay bạt về phía mặt của Triệu Khang. Bốp! Tiếng tát chát chúa vang lên, Triệu Khang giây phút trước còn đang vênh váo thì giây phút này đã bị cái tát của Diệp Thành đánh xoay cả mặt. Triệu Khang thẫn thờ, hắn sao có thể ngờ nổi một kẻ với thực lực ở cảnh giới Nhân Nguyên đỉnh phong như hắn lại bị Diệp Thành, một tên mới ở tầng thứ năm cảnh giới Nhân Nguyên đánh bật người như vậy. Khi hắn còn đang thẫn thờ thì Diệp Thành đã túm ngay lấy cổ áo hắn sau đó ném đi chỗ khác. Bịch! Chỉ nghe thấy tiếng vang va chạm vào phiến đá, Triệu Khang còn đang đơ người đã va vào vách đá khiến vách đá kia nứt lìa. Sau khi ngã ra đất, hắn ta còn chưa đứng dậy đã phun ra cả miệng máu. “Ngươi…”, Triệu Khang nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt không sao tin nổi. “Đây là lần cuối cùng, nếu còn có lần sau thì ta không ngại diệt ngươi đâu”, giọng nói của Diệp Thành từ đầu tới cuối rất thản nhiên, vả lại khi nói hắn còn không hề nhìn Triệu Khang. Bộ dạng này của Diệp Thành trong mắt Triệu Khang lại hoàn toàn trái ngược. Đây nghĩa là gì? Chính là sự coi thường khinh bỉ.