MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 69

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 69

655 từ · ~4 phút đọc

Chương 69 “Yên tâm, ta không sao đâu”, Diệp Thành cười xoà. Ra khỏi Tiểu Linh Viên, Diệp Thành khoác lên mình bộ hắc bào, cả cơ thể ẩn trong lớp áo bào đen khiến người ta không nhận ra dáng người. Hắn ta cứ thế leo một mạch lên núi linh Hằng Nhạc Tông rồi đi tới ngọn núi phía sau. Tìm một nơi bí mật, Diệp Thành cho thanh Thiên Khuyết vào trong túi đựng đồ, sau đó dùng tay chát lớp bùn đất lên mặt rồi xoà đầu cho đầu tóc rối bời, đến cả y phục cũng bị hắn xé cho nát tươm. Lúc này, trông hắn chẳng khác gì tên ăn mày hành khất, rất khó có thể nhận ra đây là Diệp Thành. Làm xong xuôi, Diệp Thành mới núp sau bụi cây rậm rạp, thu lại khí tức trên cơ thể vì làm vậy thì kể cả có đệ tử tới núi hái linh thảo cũng sẽ không thể nhận ra nơi này có người ẩn náu được. “Các người chơi ông đây sau lưng, ông đây chơi với các người đến cùng”, trong lùm cây, Diệp Thành nhếch miệng cười lạnh lùng. Nói rồi, hắn không quên rút một cây gậy đen bên trong túi đựng đồ ra. Mọi thứ hắn làm với mục đích quá rõ ràng, chính là ôm cây đợi thỏ, hắn phục sẵn ở đây âm thầm đợi đệ tử của Địa Dương Phong xuất hiện, sau đó đánh úp. Chẳng mấy chốc, mục tiêu đầu tiên đã xuất hiện. Tên đệ tử của Địa Dương Phong mặc đồ trắng, tu vi chừng tầng ngưng khí thứ năm nhưng lại vênh váo vô cùng. “Ngươi, còn các ngươi, đi sang chỗ khác, chỗ linh thảo này là của Địa Dương Phong bọn ta”, người này vừa tới đã nạt nộ các đệ tử với tu vi thấp hơn. “Nhìn, nhìn cái gì, muốn chết à?” “Mau cút”. Các đệ tử ngoại môn Hằng Nhạc Tông không phải đệ tử của tam đại chủ phong, tu vi lại thấp nên đương nhiên bị bắt nạt. Không lâu sau đó, các đệ tử ở khu vực này đều bị đuổi đi, tên đệ tử mặc đồ trắng của Địa Dương Phong đương nhiên bá chiếm khu này. Đúng lúc này, Diệp Thành đột nhiên xông ra, sát phạt về phía sau tên đệ tử mặc đồ trắng. Cảm nhận được có cơ gió lạnh thổi tới phía sau, tên đệ tử kia cau mày. “Ai?”, bản năng mách bảo khiến tên này quay phắt lại, chỉ là hắn chưa kịp quay người hoàn toàn thì một cây gậy đen bằng sắt đã giáng xuống, cứ thế nện thật mạnh vào sau đầu hắn. Tên đệ tử kia ngất lịm đi, cả cơ thể to kệch ngã vật ra đất, hắn còn chưa kịp nhìn ra ai đánh lén mình. “Tên đầu tiên”, Diệp Thành lấy luôn túi đựng đồ của hắn, sau đó lục tìm trên người tên này, chỉ cần là món đồ có giá trị thì hắn đều lấy đi. Đợi tới khi cướp sạch, Diệp Thành mới đạp tên này lăn vào bụi cây rồi rời khỏi đây, bắt đầu tìm kiếm mục tiêu mới. A….! Không lâu sau đó, ở một góc đằng sau núi Hằng Nhạc Tông vang lên tiếng thét thất thanh. Lại là một tên đệ tử của Địa Dương Phong ngã ra đất, đợi tới khi có người nghe thấy tiếng và chạy tới thì không khỏi thảng thốt vì tên này đã bị lột sạch y phục, chỉ còn mặc mình quần lót. “Là kẻ nào mà quá quắt như vậy?” “Bị cướp sạch chẳng còn lại gì”. A…! Không lâu sau đó, ở một nơi thật sâu trong núi lại vang lên tiếng kêu thất thanh khiến nhiều đệ tử nhanh chóng vây lại xem.