MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 727

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 727

490 từ · ~3 phút đọc

Cuối cùng Diệp Thành nhìn biển thây này một lần nữa rồi hít vào một hơi thật sâu sau đó bước vào hư không.

Cả hai người lại lần nữa tới nước Triệu, mặc dù cách rất xa nhưng bọn họ vẫn có thể trông thấy Hoàng Hậu và Mẫu Hậu của Tịch Nhan, bọn họ đứng trước lan can nhìn về phía Hằng Nhạc xa xôi như trông ngóng nữ nhi của mình vậy.

Haiz!

Diệp Thành thở dài, hắn lại rời đi, tới một ngôi làng nhỏ, linh hồn của A Li đi tìm ca ca của mình đã không còn ở đây từ lâu.

Đêm tối, cả hai người hiện thân trước một thác nước.

“Nơi này không tồi”, Sở Linh Ngọc liếc nhìn tứ phương.

“Rất được là đằng khác”, Diệp Thành cũng đáp lại, sau đó hắn bước vào hư không tiến vào trong thác nước, tiến vào một sơn động trên vách đá.

Ấy?

Sở Linh Ngọc khẽ lên tiếng, kể cả là cô ta cũng không phát hiện ra nơi này còn có một sơn động, cô ta đi theo sau Diệp Thành.

Vẫn là khí tức man hoang cổ xưa, Diệp Thành đi hai, ba bước đã vào được nơi sâu nhất, hắn nhìn mặt đất rồi mỉm cười: “Ta tới đón ngươi, lần này ngưi có muốn đi cùng ta không?”

Nghe vậy, Sở Linh Ngọc vừa đi vào theo sau Diệp Thành chợt thẫn thờ, cô còn tưởng rằng Diệp Thành đang nói chuyện với ma.

Có điều ngay sau đó bên trong địa cung vang lên âm thanh vù vù, mặt đất nứt lìa, một cây trường tiễn màu đen bay ra, nó rung lên một hồi rồi bay vòng quanh một vòng sau đó mới lơ lửng trước mặt Diệp Thành.

Thấy vậy, Diệp Thành vươn vai, hắn nắm lấy cây trường tiễn trong lòng bàn tay.

Hiện giờ hắn là tu sĩ ở cảnh giới Không Minh, đã có thể chịu được sức nặng của cây trường tiễn nặng cả vài trăm cân và cũng được cây trường tiễn thừa nhận, nếu không thì nó cũng sẽ không tự bay ra ngoài này”.

Cây chiến mâu vẫn không ngừng rung lên, những chú văn cổ khắc trên đó có thêm điện lôi bao quanh và mang theo khí man hoang cổ xưa, mỗi một luồng khí đều rất nặng, đặc biệt là sức mạnh ẩn chứa bên trong nó khiến Diệp Thành phải kiêng dè.

Được lắm!

Diệp Thành thốt lên, có linh trí lại là cây trường tiễn trung thành với chủ nhân trước kia, đây đương nhiên là bảo bối hiếm có trên đời.

“Chủ nhân của ngươi chính là Đại Vu của tộc người Vu, có thể bắn phá mặt trời, nhất định là anh hùng cái thế, là vị hoàng của thế gian, ta đặt tên cho ngươi là Vu Hoàng Chiến Mâu”.