MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 775

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 775

745 từ · ~4 phút đọc

“Ừm, thế này dễ nhìn hơn”, Diệp Thành liên tục đi quanh Long Nhất, “ngươi nên cảm ơn ta, trước đó ngươi đen xì xì, giờ thì sáng sủa hơn hẳn rồi”.

“Nhất Phi Xung Thiên”, Long Nhất gầm gừ, nó bay vọt lên rồi cuộn mình lại.

Không lâu sau đó, linh hồn của phần cơ thể khổng lồ nhanh chóng thu nhỏ lại biến thành hình người, mắt là mắt, mũi là mũi, điểm duy nhất không được bình thường đó chính là trạng thái của linh hồn thể, trông hết sức kì lạ.

“Đúng là thế này rồi”, Long Nhất đảo mắt nhìn địa cung, ánh mắt dừng lại trên người Lã Hậu sau đó nó bay vào trong.

A…!

Lã Hậu kêu gào, cả linh hồn đều bị Long Nhất nuốt chửng, còn Long Nhất cứ thế chiếm lấy cơ thể của Lã Hậu.

“Như vậy cũng được sao?”, ở bên, đôi mắt Diệp Thành đảo đi đảo lại.

“Woa”, thế rồi Long Nhất day trán vặn cổ ngồi dậy, trong cơ thể còn có tiếng rắc rắc của tiếng xương cốt va chạm vào nhau.

“Không tồi”, Long Nhất lật người nhảy xuống khỏi thạch đài sau đó vươn vai và không quên liếc nhìn chốn cũ một lượt, nó cầm chiếc gương nhỏ tự sướng vuốt tóc.

“Ta nói này Long Gia, đại nhật như lại tịnh thế chú bá đạo vậy sao?”, nhìn Long Nhất, Diệp Thành nhếch miệng, “đúng là đã diệt được sát ý oán niệm của hắn, đến cả tâm tính và linh trí của hắn cũng đã bị diệt đi rất nhiều, tên này hiện giờ sao trông buồn cười thế nhỉ, đâu còn giống Thái Hư Cổ Long trước đó nữa”.

“Cho nên tịnh thế chú có lẽ cũng có thể coi là diệt thế chú”, Thái Hư Cổ Long nhàn nhã lên tiếng: “Bí pháp nghịch thiên thế này khi tiêu diệt sát niệm và ý niệm thì đồng thời cũng có thể diệt đi tâm tính và tâm trí, có thể đánh cho một kẻ quay về nguyên hình”.

“Hay, hay lắm”, Diệp Thành tặc lưỡi, “Phật Tổ mà ngươi nói đúng là thông thiên”.

“Sao nào, được chứ?”, phía này, Long Nhất đã cởi bỏ lớp y phục nhuốm máu, thay lên lớp y phục màu trắng tinh khiết, mọi tàn dư toàn thân đều được gột rửa, hắn lắc đầu nhìn sang Diệp Thành, hình thái trông hết sức thần thái.

“Phong độ đấy”, Diệp Thành xoa cằm, hắn nhìn khuôn mặt Lã Hậu, hắn chỉ muốn cho hắn ta vài cái tát.

“Ta nói này, ngươi nhớ được bao nhiêu phần kí ức trước đó của ngươi?”, Diệp Thành hiếu kì nhìn Long Nhất.

“Ta đều nhớ cả”, Long Nhất vừa đeo lên một đống những đồ trang sức lên người vừa đáp lời một cách tuỳ ý.

“Vậy ngươi có ý định muốn giết người không?”, Diệp Thành hỏi thăm dò: “Ví dụ như giết tu sĩ loài người”.

“Không gây ảnh hưởng tới ta thì sao phải giết?”, Long Nhất dốc túi đựng đồ của Lã Hậu, hắn lật tìm bảo bối bên trong: “Ta đúng là người tốt mà”.

“Không phải, ngươi đã nhớ việc trước đây thì chẳng nhẽ ngươi không hận tu sĩ loài người?”

“Báo oán xưa rồi, ta lương thiện mà”.

Nghe câu này, Diệp Thành bất giác chép miệng, mẹ kiếp, đúng là sau khi tịnh thân cho ngươi thì ngươi đúng là biết lí luận.

Diệp Thành có cảm giác rằng phải đưa tên này đi tìm Chính Dương Tông và Thanh Vân Tông báo thù, nếu vào giây phút khai chiến, hắn nói ra một câu từ bi của phật thì không biết có khiến kẻ địch phải tròn mắt không.

“Từ bi phải không?”, Diệp Thành tức tối nhưng lại thấy buồn cười, hắn lập tức triệu gọi tiên hoả đạo thân và thiên lôi đạo thân: “Đánh, đánh đến chết cho ta, không cần nể mặt”.

Nghe lệnh, tiên hoả đạo thân và thiên lôi đạo thân lập tức xắn áo, lần lượt xoa tay bao vây đến, mặc dù chúng không thể nói chuyện nhưng lại nhìn Long Nhất cười gian giảo.

Thấy vậy, Long Nhất lại tỏ ra hết sức điềm tĩnh, nó lập tức khoanh chân ngồi trên mặt đất: “Ta từ bi hỉ xả, ta không vào địa ngục, ai vào…”

Bốp!