MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp ThànhChương 99

Tiên Võ Đế Vương - Tiên Võ Truyền Kỳ - Diệp Thành

Chương 99

610 từ · ~4 phút đọc

Chương 99 Cả hai lại tới Vạn Bảo Các nhưng cũng phải ôm nỗi thất vọng quay về. Diệp Thành dẫn Hổ Oa tới ngọn núi mà hắn vẫn thường tu luyện và chỉ dẫn cho Hổ Oa một vài điều. “Hổ Oa, cần cù bù khả năng, đệ phải cố gắng nhé”. “Vâng, đệ sẽ cố gắng hơn nữa, sẽ không làm huynh phải mất mặt”. Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng hôm sau. Sáng sớm, khi trời vừa sáng liền có tin tức giật gân truyền khắp ngoại môn Hằng Nhạc Tông. “Nghe tin gì chưa? Diệp Thành muốn khiêu chiến với Tề Hạo”. “Thật không vậy?” “Tề Hạo hiện giờ đang ở cảnh giới Nhân Nguyên tầng thứ hai đấy”. “Diệp Thành ăn no rửng mỡ sao?” Thông tin vừa lan đi liền kéo theo làn sóng mới. Đệ tử của tam đại chủ phong vừa mới chấm dứt chiến tranh sau cuộc hỗn chiến trên Phong Vân Đài, Phong Vân Đài yên bình chưa lâu đã lại lần nữa trở thành nơi mưa gió bão bùng, điều quan trọng hơn cả chính là Diệp Thành đã gây nên làn sóng vô cùng mạnh mẽ khiến các đệ tử giỏi hóng chuyện chạy tới Phong Vân Đài từ trước. “Coi thưng Nhân Dương Phong, trừng trị hắn cũng tốt thôi”, thủ toạ Nhân Dương Phong là Thanh Dương Chân Nhân toạ trên thạch đài cao, lên tiếng với giọng điệu tự tin về Tề Hạo. “Tuân mệnh”, bên dưới, Tề Hạo phất vạt áo, phong độ ngời ngời, khoé miệng nở nụ cười tự tin tuyệt đối. “Chúng con cũng đi cùng”, Tô Tâm Nguyệt và một đám đệ tử đi theo. Ở một nơi khác, phía dưới Phong Vân Đài, các đệ tử đến từ sớm để xem náo nhiệt đã âm thầm nhường đường cho Diệp Thành, kẻ đang vác theo thanh trọng kiếm Thiên Khuyết đi vào. “Lần trước hắn đánh bại đệ tử của hai đỉnh khác, không biết lần này có đánh lại được Tề Hạo không?” “Vệ Dương và Triệu Long có thể so với Tề Hạo sao?” “Cảnh giới ngưng khí và cảnh giới nhân nguyên căn bản là hai đẳng cấp khác biệt”. Trong tiếng xôn xao bàn tán, Diệp Thành vừa bước lên chiến đài thì nghiêng đầu nhìn xuống dưới và trông thấy một bóng người xông ra kéo hắn lại. Diệp Thành trông vậy thì hơi ngỡ ngàng, và người kéo hắn không ai khác chính là Hùng Nhị, tên này trông bộ dạng hết sức thê thảm. Khuôn mặt vốn đã béo phệ núng nính thì lúc này còn sưng vêu lên, mặt mũi tím tái, trông bộ dạng cái ngữ này quay về đã bị tẩn cho một trận không nhẹ. “Tiểu tử, ngươi nói thật cho đại ca đây biết, ngươi nắm chắc vài phần thắng?”, Hùng Nhị trợn trừng đôi mắt ti hí của mình và nhìn Diệp Thành. “Mười phần”. “Được đấy”, Hùng Nhị đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh khiến Diệp Thành không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Thu lại ánh mắt, Diệp Thành đi lên Phong Vân Đài. “Nào, nào, nào, cược đi, cược càng nhiều thì thắng càng nhiều, không cược thì đừng có tiếc”. Diệp Thành vừa lên chiến đài, bên dưới liền vang lên lời nói này. Nếu nhìn kỹ thì người nói chính là Hùng Nhị. Cái ngữ này không biết lấy từ đâu ra một cái bàn, trên mặt bàn còn treo hai tấm thẻ bài, trên một tấm viết tên Diệp Thành, tấm còn lại viết tên Tề Hạo.