MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiếng Sét Ái TìnhChương 1

Tiếng Sét Ái Tình

Chương 1

905 từ · ~5 phút đọc

Mùi sơn dầu, bụi phấn chì, và cà phê nguội là thứ gắn liền với Hạ Lam nhiều hơn cả nước hoa. Căn gác xép nhỏ của cô nằm trên tầng thượng một chung cư cũ kỹ ở khu phố nghệ thuật, nơi ánh sáng đèn neon từ các bảng hiệu nhấp nháy, không bao giờ thực sự tắt. Cô ngồi đó, ngắm nhìn thành phố, một bức tranh khổng lồ đầy màu sắc hỗn loạn và đầy khao khát.

Đã ba ngày rồi, Hạ Lam không thể hoàn thành bức tranh đặt hàng. Cảm hứng như một con chim hoang, bay đi không một lời từ biệt. Tối nay, cô quyết định phải đi tìm nó. Cô khoác chiếc áo khoác da cũ, mái tóc nâu sẫm được buộc hờ, và bước ra đường.

Quán bar "Mùa Hè Vĩnh Cửu" nằm sâu trong con hẻm, nổi tiếng với nhạc Blues và ánh đèn vàng mờ ảo, nơi những con người mệt mỏi có thể tạm thời cởi bỏ chiếc mặt nạ ban ngày. Hạ Lam không uống rượu mạnh. Cô thích cảm giác tê dại nhẹ nhàng của một ly vang đỏ, đủ để kích thích giác quan nhưng không làm lu mờ lý trí.

"Một ly Cabernet Sauvignon, không đá," cô nói với người pha chế, giọng trầm ấm.

Cô chọn một góc khuất, lấy sổ phác thảo và cây bút chì than. Không cần vẽ người hay vật, cô chỉ vẽ ánh sáng – ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn lồng treo trên ban công đối diện, ánh phản chiếu của vũng nước mưa trên nền gạch cũ, và ánh nhìn mơ hồ của một cô gái đang khóc lặng lẽ ở quầy bar. Đó là thế giới của cô: chân thực, trần trụi và đầy cảm xúc.

Hạ Lam chăm chú đến mức không hề nhận ra có một bóng dáng cao ráo, khoác áo vest lịch thiệp đang đứng gần cô. Người đó không thuộc về nơi này. Quá sạch sẽ, quá ngăn nắp, quá tĩnh lặng giữa sự hỗn độn.

Trong lúc cô đang cố bắt trọn đường nét của một chiếc bóng đổ, một tiếng "Rầm" nhỏ vang lên. Một khách hàng say rượu đã vô tình xô ngã bàn của cô. Ly vang đỏ đổ ập xuống sàn, và tệ hơn, một vệt đỏ sẫm loang ra, thấm vào góc dưới cuốn sổ phác thảo của cô.

Hạ Lam thở dài, cảm giác bực bội dâng lên. Cô ngẩng đầu lên, định nói vài câu trách móc, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.

Đó là một người đàn ông. Thẩm Dương. Anh ta đang đứng đó, nhìn thẳng vào cô. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt góc cạnh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, sắc lạnh như thể chúng đã chứng kiến quá nhiều sự thật đau lòng. Mái tóc đen được chải gọn gàng, chiếc sơ mi trắng được là phẳng phiu dưới lớp vest đen, đối lập hoàn toàn với sự lộn xộn xung quanh.

Anh ta cúi xuống, không phải để xin lỗi ngay lập tức, mà để kiểm tra chiếc sổ bị ướt. Một hành động có phần kỳ lạ, nhưng lại thu hút cô.

"Tôi xin lỗi. Tôi sẽ bồi thường cho cô mọi thứ, bao gồm cả cuốn sổ này," giọng anh ta trầm thấp và dứt khoát, mang theo một chút lạnh lùng nghề nghiệp.

"Không cần, thưa ngài," Hạ Lam mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thách thức. "Sổ của tôi không phải là thứ có thể bồi thường bằng tiền. Đây là đêm của tôi, và anh đã làm hỏng nó."

Thẩm Dương ngước nhìn cô. Đây là lần đầu tiên trong một ngày dài, anh ta phải đối diện với một thứ gì đó không nằm trong logic hay công thức. Một thứ đẹp đẽ, nổi loạn, và đầy cảm xúc. Anh ta cảm nhận được sức nóng từ đôi mắt màu hổ phách của cô, một thứ ánh sáng mà anh ta đã cố gắng kìm nén suốt bao năm qua.

"Vậy tôi phải làm gì để sửa chữa?" Thẩm Dương hỏi. Không phải một câu hỏi lịch sự, mà là một lời đề nghị nghiêm túc. "Tôi không quen với việc sửa chữa những thứ... ngoài logic."

Hạ Lam chống cằm, ánh mắt tinh nghịch lướt qua vẻ mặt căng thẳng của anh ta.

"Thế giới của tôi là ngoài logic, Thẩm Dương," cô nói, phát âm cái tên cô vừa nghe được từ người phục vụ như một lời thì thầm. "Và anh đang ở trong đó. Chiếc áo vest này không hợp với không gian này. Hãy cởi nó ra."

Thẩm Dương sững lại. Anh ta đã quen với việc kiểm soát mọi tình huống, mọi người, mọi con số. Nhưng cô gái này lại dễ dàng đưa ra một mệnh lệnh nhỏ, phá vỡ toàn bộ phòng tuyến của anh ta. Mối tình sét đánh, như một cú sốc điện, không phải đến từ vẻ ngoài, mà đến từ sự va chạm của hai thế giới hoàn toàn đối lập. Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Dương không còn là chuyên gia an ninh mạng lạnh lùng nữa, mà là một người đàn ông đang bị quyến rũ bởi một lời mời gọi đầy nguy hiểm.

Anh ta chậm rãi đưa tay lên, tháo chiếc cà vạt, và cuối cùng, chiếc vest đen được gỡ bỏ.

Đêm của họ, chính thức bắt đầu.