Sau vinh quang rực rỡ tại kỳ thi quốc gia, Trần Vũ và Lâm Hiên không có lấy một ngày nghỉ ngơi trọn vẹn. Họ lập tức bị cuốn vào vòng xoáy của đợt tập huấn đặc biệt dành riêng cho đội tuyển Olympic quốc tế. Lần này, bối cảnh không còn gói gọn trong ngôi trường chuyên quen thuộc, mà là tại Viện Vật lý lý thuyết trung ương, nơi tập trung những bộ óc kỳ cựu và những trang thiết bị thí nghiệm tối tân nhất. Đây là một môi trường có áp suất học thuật cực lớn, nơi mà sự ưu tú không còn là điều đặc biệt, mà là điều kiện tiên quyết để tồn tại.
Sáng sớm ngày đầu tập huấn, Lâm Hiên đứng trước cổng Viện với một cảm giác choáng ngợp. Những tòa nhà bê tông cốt thép xám xịt, vững chãi mang đậm phong cách kiến trúc hiện đại, tượng trưng cho sự lạnh lùng và chính xác của khoa học. Cậu siết chặt quai cặp, cảm nhận hơi lạnh của sương muối buổi sớm thấm qua lớp áo khoác.
Đừng căng thẳng quá, Trần Vũ bước tới bên cạnh, bàn tay anh tự nhiên luồn vào túi áo khoác của Lâm Hiên, tìm kiếm và nắm lấy bàn tay đang hơi run của cậu. Trong vật lý, khi áp suất bên ngoài tăng lên, ta cần phải tăng mật độ liên kết bên trong để giữ cho hệ thống không bị biến dạng. Tớ luôn ở đây với cậu.
Lâm Hiên hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự vững chãi truyền từ lòng bàn tay Trần Vũ. Cậu mỉm cười, một nụ cười pha chút lo âu nhưng đầy quyết tâm. Hai người cùng bước vào hội trường lớn, nơi các thành viên từ những tỉnh thành khác cũng đã tề tựu đông đủ. Không khí đặc quánh sự cạnh tranh ngầm. Ở đây, mỗi người đều là một thủ khoa, một thiên tài của một vùng đất, và ai cũng khao khát chứng minh mình là hạt nhân của đội tuyển.
Giáo sư hướng dẫn đợt này là thầy Ngô, một nhà khoa học từng có nhiều năm công tác tại Trung tâm Nghiên cứu Hạt nhân Châu Âu. Thầy không dùng những lời chào hỏi xã giao, mà trực tiếp đưa lên màn hình một bài toán về sự tương tác của các hạt neutrino – một đề tài vượt xa chương trình phổ thông nâng cao.
Tôi không cần các em giải ra đáp án ngay lập tức, thầy Ngô nói bằng giọng trầm đục nhưng đầy uy lực. Tôi cần thấy cách các em tiếp cận một vấn đề mà thế giới vẫn còn đang tranh cãi. Ở đấu trường quốc tế, người ta không chấm điểm dựa trên việc các em thuộc lòng bao nhiêu công thức, mà dựa trên việc các em dám bẻ cong những lối mòn tư duy đến mức nào.
Cả hội trường rơi vào im lặng. Lâm Hiên nhìn vào những phương trình lạ lẫm trên bảng, cảm thấy một sự hoang mang nhẹ. Nhưng khi quay sang nhìn Trần Vũ, cậu thấy anh đang đắm chìm trong những dòng suy nghĩ, đôi mắt nheo lại đầy phấn khích. Trần Vũ cầm bút, nhưng không viết vào vở mà vẽ những sơ đồ trừu tượng lên tờ giấy nháp.
Bất chợt, một nam sinh từ đội tuyển tỉnh bạn ngồi ở dãy bàn phía trên lên tiếng:
Thưa thầy, theo định luật bảo toàn năng lượng trong mô hình chuẩn, giả thiết này của thầy dường như đang vi phạm điều kiện biên. Em nghĩ chúng ta nên tiếp cận theo hướng cơ học thống kê hơn là vật lý hạt thuần túy.
Đó là Hoàng Nam, một học thần nổi danh với tư duy phản biện cực kỳ sắc sảo và có phần ngạo nghễ. Sự lên tiếng của Nam giống như một phát súng khơi mào cho cuộc chiến trí tuệ. Trong suốt buổi học, Nam liên tục đưa ra những luận điểm sắc bén, cố tình thể hiện sự am hiểu sâu rộng của mình để áp chế những người xung quanh.
Trần Vũ vẫn im lặng lắng nghe, nhưng Lâm Hiên nhận thấy ngòi bút của anh bắt đầu di chuyển nhanh hơn. Anh không tham gia vào cuộc tranh luận vô bổ về lý thuyết suông, mà đang tập trung vào việc tìm ra một lỗ hổng trong chính lập luận của Hoàng Nam.
Khi buổi học kết thúc, Hoàng Nam đi ngang qua bàn của hai người, khẽ liếc nhìn Lâm Hiên rồi dừng lại ở Trần Vũ.
Nghe danh thủ khoa toàn quốc đã lâu, hôm nay thấy cậu im lặng như vậy, tớ hơi thất vọng đấy, Nam nói bằng giọng mỉa mai. Hay là ở trình độ này, những kiến thức cũ không còn giúp ích được gì cho cậu nữa?
Lâm Hiên cảm thấy một sự khó chịu dâng lên, cậu định lên tiếng nhưng Trần Vũ đã kịp đặt tay lên đùi cậu, ra hiệu giữ bình tĩnh. Trần Vũ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt như băng nhìn thẳng vào đối phương.
Trong vật lý, âm thanh lớn nhất thường phát ra từ những vật thể rỗng hoặc những hệ thống đang gặp sự cố về ma sát. Tôi không nói vì tôi đang bận tối ưu hóa lời giải cho bài toán của thầy Ngô. Thay vì dùng sáu trang tính toán như cách cậu đề xuất, tôi chỉ cần ba dòng để chứng minh giả thiết của thầy là hoàn toàn hợp lý trong không gian bốn chiều. Cậu muốn xem không?
Trần Vũ đẩy tờ giấy nháp về phía trước. Hoàng Nam cầm lấy, sắc mặt thay đổi từ tự tin sang bàng hoàng, rồi cuối cùng là tím tái. Anh ta không nói thêm được lời nào, chỉ hậm hực quay lưng bỏ đi.
Lâm Hiên nhìn theo bóng lưng Nam, rồi lại nhìn Trần Vũ. Cậu không thể nhịn được cười:
Cậu độc miệng thật đấy, Trần Vũ. Nhưng phải công nhận là cách giải của cậu quá đẹp.
Tớ không độc miệng, tớ chỉ đang loại bỏ những nhiễu loạn không cần thiết để cậu có thể tập trung học tập thôi, Trần Vũ thản nhiên thu dọn đồ đạc. Lâm Hiên, ở đây sẽ có rất nhiều người như Nam, họ dùng cái tôi để che lấp đi sự lo âu. Tớ không quan tâm đến họ, tớ chỉ quan tâm đến việc làm sao để cậu không bị ảnh hưởng bởi những sóng nhiễu đó.
Buổi chiều, họ được đưa vào phòng thí nghiệm để thực hành về giao thoa ánh sáng cường độ thấp. Khác với những phòng thí nghiệm ở trường, ở đây mọi thứ đều phải vận hành trong môi trường chân không và nhiệt độ ổn định tuyệt đối. Lâm Hiên phụ trách phần hiệu chuẩn máy đo quang phổ. Cậu làm việc cực kỳ cẩn thận, từng thao tác đều chuẩn xác như đã được lập trình sẵn.
Trần Vũ đứng cạnh hỗ trợ, anh không can thiệp vào công việc của Lâm Hiên mà chỉ âm thầm quan sát những thông số hiển thị trên màn hình máy tính. Anh nhận ra rằng, dù Lâm Hiên luôn tự ti trước những thiên tài lý thuyết như Hoàng Nam, nhưng khi chạm tay vào thiết bị, cậu lại tỏa ra một sức hút kỳ lạ. Đó là sức hút của sự tận tụy, của một người coi khoa học là hơi thở chứ không phải là công cụ để phô trương.
Trần Vũ, cậu nhìn xem, đồ thị giao thoa này thật tuyệt vời, Lâm Hiên reo khẽ, mắt lấp lánh niềm vui. Nó giống như một bản nhạc được viết bằng ánh sáng vậy.
Trần Vũ nhìn vào màn hình, rồi nhìn sang gương mặt rạng rỡ của Lâm Hiên. Anh cảm thấy một sự giãn nở kỳ lạ trong tâm hồn mình. Vinh quang quốc tế, những gói học bổng nghìn đô, hay sự nể phục của người đời, tất cả đều không thể sánh bằng khoảnh khắc được cùng người này chứng kiến vẻ đẹp của chân lý vật lý.
Tối hôm đó, họ trở về phòng nghỉ của viện. Căn phòng rộng rãi hơn ký túc xá ở vùng núi, nhưng cảm giác gần gũi vẫn không hề thay đổi. Lâm Hiên ngồi trên giường, mải mê đọc lại những ghi chép trong ngày. Trần Vũ đi đến phía sau cậu, nhẹ nhàng bóp vai cho cậu.
Mệt không?
Một chút, nhưng tớ thấy rất hưng phấn. Ở đây tớ học được nhiều thứ mà trước đây tớ chưa từng nghĩ tới, Lâm Hiên tựa đầu vào người Trần Vũ. Nhưng Trần Vũ này, cậu nghĩ chúng ta có thể đi tiếp cùng nhau đến vòng cuối cùng không? Ý tớ là quốc tế...
Trần Vũ cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm của cậu. Trong vật lý, có một khái niệm gọi là vận tốc thoát. Để thoát khỏi lực hút của một hành tinh, ta cần một năng lượng đủ lớn. Tớ và cậu đã có đủ năng lượng đó rồi. Chỉ cần chúng ta giữ vững liên kết vướng víu này, không có lực cản nào có thể ngăn cản hai hạt nhân của chúng ta bay xa vào vũ trụ.
Lâm Hiên mỉm cười, mọi lo âu dường như tan biến. Cậu biết rằng, dù thế giới ngoài kia có bao nhiêu "Hoàng Nam", bao nhiêu bài toán hóc búa hay áp lực danh vọng, thì trong không gian riêng tư này, cậu luôn có một hằng số bảo vệ mình. Họ cùng nhau chìm vào giấc ngủ, chuẩn bị cho những ngày tập huấn đầy cam go phía trước, với một niềm tin rằng tình yêu và tri thức sẽ luôn là đôi cánh đưa họ vượt qua mọi giới hạn của bản thân.