Tiếng bước chân của hai chàng trai vang vọng đều đặn trên dãy hành lang dài hun hút của tòa nhà thực hành. Những tán cây bàng cổ thụ ngoài sân trường xào xạc trong gió đêm, hắt những bóng đen kỳ quái lên những ô cửa sổ kính. Khi đã bước ra khỏi tầm phủ sóng của những bóng đèn huỳnh quang lạnh lẽo trong phòng thí nghiệm, bầu không khí giữa Trần Vũ và Lâm Hiên bỗng chốc trở nên mềm mại hơn, không còn bị bó buộc bởi những thuật ngữ khoa học khô khốc hay những hằng số vật lý bất biến.
Trần Vũ đi bên trái, tay cầm chiếc cặp sách của cả hai, một thói quen mà anh đã duy trì từ những ngày họ còn là những đứa trẻ cùng nhau đạp xe đến trường tiểu học. Dáng người anh cao lớn, che chắn bớt những cơn gió lạnh đầu mùa đang lùa vào từ phía hành lang hở. Lâm Hiên lặng lẽ bước bên cạnh, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo khoác mà Trần Vũ vừa khoác lên vai mình. Hơi ấm ấy dường như không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào tận sâu trong lồng ngực, sưởi ấm cả những lo âu về kỳ thi đang đè nặng trên vai cậu.
Hôm nay cậu làm bài tập về thấu kính hội tụ rất tốt, Trần Vũ bất ngờ lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Giọng anh thấp trầm, tan vào không gian tĩnh mịch của màn đêm. Cách cậu suy luận về sự dịch chuyển của ảnh khi thay đổi chiết suất môi trường cho thấy cậu đã bắt đầu hình thành được trực giác vật lý rồi.
Lâm Hiên hơi ngẩn ra, rồi khẽ cười. Cậu không ngờ Trần Vũ lại ghi nhớ chi tiết đến vậy. Trong mắt mọi người, Trần Vũ thường quá tập trung vào những lý thuyết cao siêu mà bỏ qua những điều nhỏ nhặt, nhưng Lâm Hiên biết, anh luôn quan sát cậu một cách tỉ mỉ nhất.
Tớ đã phải đọc lại ba chương sách giáo khoa nâng cao và làm đi làm lại hàng chục bài tập tương tự đấy, Lâm Hiên thở phào. Tớ không có cái gọi là trực giác thiên bẩm như cậu. Mọi thứ tớ có được đều là kết quả của việc lặp đi lặp lại một quá trình cho đến khi nó trở thành phản xạ.
Trần Vũ dừng lại trước cầu thang, anh quay sang nhìn thẳng vào mắt Lâm Hiên. Ánh đèn đường xa xăm hắt vào, làm nổi bật đường nét cương nghị trên gương mặt anh.
Thiên tài hay nỗ lực, cuối cùng cũng chỉ là hai con đường khác nhau để dẫn đến cùng một chân lý. Trong vật lý, không có đại lượng nào là tuyệt đối nếu không đặt trong một hệ quy chiếu cụ thể. Đối với tớ, sự kiên trì của cậu chính là một loại năng lực đặc biệt mà tớ luôn thiếu sót. Tớ có thể nhìn ra kết quả rất nhanh, nhưng cậu là người dạy tớ cách trân trọng từng bước đi trong quá trình đó.
Lâm Hiên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Cậu luôn tự ti về khoảng cách trí tuệ giữa mình và Trần Vũ, nhưng mỗi lần như vậy, anh đều dùng cách thức lý trí nhất để xoa dịu nỗi lòng cậu. Sự công nhận từ Trần Vũ đối với cậu luôn có giá trị hơn bất kỳ tấm bằng khen hay lời khen ngợi nào từ giáo viên.
Cả hai bước ra khỏi cổng trường, con phố nhỏ trước mặt đã bắt đầu lên đèn. Những cửa hàng ăn đêm tỏa ra mùi thơm của bánh bao hấp và ngô nướng, tạo nên một cảm giác trần thế đối lập hẳn với thế giới trừu tượng của toán lý mà họ vừa rời khỏi. Trần Vũ dẫn Lâm Hiên đi về phía trạm xe buýt, nơi họ vẫn thường cùng nhau chờ đợi chuyến xe cuối cùng để về nhà.
Họ ngồi xuống chiếc ghế băng dài đã hơi bong tróc sơn. Trần Vũ mở cặp, lấy ra một bình nước giữ nhiệt còn ấm và đưa cho Lâm Hiên.
Uống chút nước mật ong đi, mẹ tớ bảo nó giúp giảm căng thẳng thần kinh sau khi học khuya.
Lâm Hiên nhận lấy bình nước, hơi ấm truyền qua lòng bàn tay khiến cậu cảm thấy thư thái vô cùng. Cậu nhấp một ngụm, vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi. Cậu chợt nhớ về những ngày tháng mười năm trước, khi hai đứa trẻ còn ngồi trên hiên nhà, Trần Vũ đã dùng một chiếc kính lúp để chỉ cho cậu cách tập trung ánh sáng mặt trời vào một điểm để tạo ra lửa. Lúc đó, Trần Vũ đã nói rằng: "Mọi thứ trong vũ trụ này đều có một điểm hội tụ, và khi ta tìm thấy nó, sức mạnh sẽ trở nên vô hạn".
Lúc ấy, Lâm Hiên chỉ thấy thú vị, nhưng bây giờ, cậu mới hiểu điểm hội tụ của cuộc đời mình chính là người thanh niên đang ngồi cạnh đây.
Cậu đang nghĩ gì thế? Trần Vũ hỏi, nhận thấy sự thẩn thờ trên gương mặt cậu bạn.
Tớ đang nghĩ về chiếc kính lúp ngày xưa, Lâm Hiên thành thật trả lời. Cậu còn nhớ không? Lúc cậu bảo về điểm hội tụ ấy.
Trần Vũ khẽ gật đầu, ánh mắt anh dịu lại, một nét biểu cảm hiếm hoi mà chỉ Lâm Hiên mới có đặc quyền được thấy.
Nhớ chứ. Lúc đó tớ còn định dùng nó để giải thích định luật khúc xạ ánh sáng cho cậu, nhưng cậu lại chỉ mải mê xem mấy con kiến.
Lâm Hiên bật cười thành tiếng, âm thanh trong trẻo xua tan đi sự mệt mỏi của cả một ngày dài.
Thì lúc đó tớ mới có tám tuổi thôi mà! Làm sao tớ hiểu được mấy cái chiết suất với định luật Snell của cậu chứ.
Tiếng cười của Lâm Hiên dường như làm cho bầu không khí xung quanh trở nên sống động hơn. Trần Vũ nhìn cậu, trong lòng thầm nghĩ rằng, nếu cuộc đời là một hệ phương trình phức tạp với vô số ẩn số, thì anh nguyện dành cả đời mình để giải mã ẩn số mang tên Lâm Hiên. Đối với anh, Lâm Hiên không phải là một hiện tượng vật lý có thể giải thích bằng vài dòng công thức, mà là một sự tồn tại vượt ngoài mọi quy luật, một thực thể mang lại cho anh cảm giác mình thực sự đang sống chứ không chỉ là đang vận hành theo các thuật toán có sẵn.
Chuyến xe buýt cuối cùng từ từ tiến vào bến, ánh đèn pha vàng vọt quét qua chỗ họ ngồi. Trần Vũ đứng dậy trước, anh vươn tay ra phía Lâm Hiên. Lâm Hiên đặt tay mình vào lòng bàn tay to lớn và khô ráo của anh, để anh kéo mình đứng dậy. Sự tiếp xúc da thịt ngắn ngủi ấy giống như một dòng điện chạy qua, khiến cả hai đều khựng lại trong giây lát trước khi bước lên xe.
Trên xe buýt vắng người, họ chọn ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Lâm Hiên tựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn đường lướt nhanh qua như những vệt sáng của các hạt hạ nguyên tử trong máy gia tốc. Sự mệt mỏi bắt đầu ập đến, khiến mí mắt cậu trĩu nặng. Trong cơn mơ màng, cậu cảm thấy đầu mình được nhẹ nhàng dẫn dắt, tựa vào một bờ vai vững chãi và ấm áp.
Ngủ một chút đi, sắp về đến nhà rồi, tiếng của Trần Vũ vang lên bên tai cậu, dịu dàng như một lời thì thầm của gió đêm.
Lâm Hiên không phản kháng, cậu cứ thế chìm vào giấc ngủ sâu, trong lòng thầm nghĩ rằng, dù quỹ đạo tương lai có đưa họ đến đâu, chỉ cần có sự hiện diện của người này, cậu sẽ không bao giờ bị lạc lối.
Trần Vũ ngồi thẳng lưng, cố gắng giữ cho bờ vai mình thật ổn định để không làm gián đoạn giấc ngủ của người bên cạnh. Anh nhìn nghiêng gương mặt thanh tú của Lâm Hiên dưới ánh đèn xe buýt chập chờn, lòng trào dâng một cảm giác bảo bọc mãnh liệt. Anh biết, phía trước họ là những kỳ thi khắc nghiệt, là những lựa chọn khó khăn về tương lai và sự nghiệp, nhưng vào giây phút này, khi cả hai cùng chung một quỹ đạo chuyển động trong màn đêm, mọi thứ khác đều trở nên thứ yếu.
Chiếc xe buýt cứ thế lăn bánh, mang theo hai tâm hồn trẻ tuổi đang dần thấu hiểu rằng, tình yêu đôi khi không cần những lời tuyên bố ồn ào, nó chỉ đơn giản là việc trở thành điểm tựa vững chắc nhất của nhau giữa một vũ trụ bao la và đầy biến động.