Một tuần sau kỳ thi quốc gia đầy biến động, đoàn học sinh trở về thành phố trong tâm trạng vừa nhẹ nhõm vừa lo âu. Kết quả sẽ được công bố sau mười ngày, nhưng danh tiếng về hai "quái vật" của đội tuyển vật lý trường chuyên trọng điểm đã sớm lan truyền khắp các hội đồng giáo dục. Sự cố áp suất của Lâm Hiên và cách xử lý số liệu ngoại hạng của cậu, cùng với bài thi hoàn hảo tuyệt đối của Trần Vũ, đã trở thành đề tài thảo luận sôi nổi trong giới chuyên môn.
Sáng thứ Hai, khi Lâm Hiên còn đang loay hoay với đống tài liệu thực nghiệm trong phòng thí nghiệm cũ của trường, một thông báo từ văn phòng hiệu trưởng đã phá vỡ sự tĩnh lặng. Hai trường đại học danh tiếng hàng đầu đất nước và một đại diện từ Viện Công nghệ Châu Âu đã có mặt để gặp gỡ riêng hai người.
Trong căn phòng làm việc trang trọng với mùi gỗ trầm hương phảng phất, Lâm Hiên ngồi cạnh Trần Vũ. Cậu cảm thấy lòng bàn tay mình hơi ẩm ướt. Đối với một học bá đi lên từ nỗ lực như cậu, việc được các trường đại học hàng đầu săn đón giống như một giấc mơ đầy xác suất thấp mà cậu chưa bao giờ dám tin là thật. Ngược lại, Trần Vũ vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt anh lướt qua những tờ giấy mời nhập học và các gói học bổng toàn phần như thể đang xem xét một bảng số liệu thực nghiệm bình thường.
Đại diện Viện Công nghệ Châu Âu, một giáo sư người Pháp với giọng nói trầm ấm, đẩy hai bản hồ sơ về phía họ.
Trần Vũ, chúng tôi đã theo dõi quá trình làm việc của em từ năm lớp mười. Khoa Vật lý lý thuyết của chúng tôi tại Zurich có một vị trí dành riêng cho em với học bổng nghiên cứu sinh thẳng lên tiến sĩ. Tuy nhiên, đối với Lâm Hiên, chúng tôi đánh giá cao khả năng ứng biến thực nghiệm của em. Nhưng thành thật mà nói, hồ sơ của em hiện tại chỉ đủ điều kiện cho khóa dự bị tại chi nhánh châu Á trước khi có thể sang trụ sở chính.
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng đặc quánh. Đây chính là ngã rẽ mà Lâm Hiên hằng lo sợ. Trong vật lý, khi một hạt photon đi đến một điểm phân cực, nó buộc phải chọn một quỹ đạo. Trần Vũ và cậu, sau bao nhiêu năm gắn bó như hình với bóng, giờ đây đang đứng trước hai quỹ đạo hoàn toàn khác nhau về mặt địa lý và đẳng cấp học thuật.
Trần Vũ khẽ nhíu mày, anh không nhìn vị giáo sư mà quay sang nhìn Lâm Hiên. Anh thấy đôi vai của Lâm Hiên hơi chùng xuống, ánh mắt cậu dán chặt vào đôi bàn tay đang đan vào nhau. Sự tự ti vốn dĩ đã được xoa dịu bởi tình yêu, nay lại một lần nữa bị thực tế phũ phàng khơi dậy.
Cảm ơn sự ưu ái của Viện, Trần Vũ lên tiếng, giọng anh lạnh lùng và dứt khoát. Nhưng tôi có một nguyên tắc trong nghiên cứu: Một hệ thống chỉ vận hành hiệu quả nhất khi các thành phần cốt lõi không bị tách rời. Lâm Hiên không phải là người đi kèm của tôi, cậu ấy là cộng sự quan trọng nhất. Nếu các ông không thể cung cấp một lộ trình phát triển tương đương cho cả hai, tôi xin phép từ chối lời mời này.
Lâm Hiên kinh ngạc ngẩng đầu lên. Cậu không thể tin được Trần Vũ lại từ chối cơ hội mà hàng triệu người khao khát chỉ vì mình.
Trần Vũ, cậu điên rồi sao? Lâm Hiên thì thầm, giọng run rẩy. Đó là Zurich, là nơi khởi nguồn của những giải Nobel. Cậu không thể vì tớ mà bỏ qua tương lai của chính mình.
Tương lai của tớ không nằm ở địa danh, nó nằm ở người sẽ cùng tớ viết nên những công trình đó, Trần Vũ trả lời, anh nắm lấy tay Lâm Hiên ngay trước mặt các vị giáo sư, một hành động công khai xác lập chủ quyền và sự gắn kết không thể lay chuyển.
Vị giáo sư người Pháp hơi bất ngờ, ông đẩy gọng kính, nhìn sâu vào mắt hai chàng trai trẻ. Ông nhìn thấy ở họ một sự cộng hưởng không chỉ về trí tuệ mà còn là một loại liên kết tâm linh mạnh mẽ. Trong giới khoa học, sự kết hợp giữa một bộ óc lý thuyết thiên tài và một bàn tay thực nghiệm bản lĩnh đôi khi tạo ra những kết quả đột phá hơn nhiều so với việc đào tạo những cá nhân đơn lẻ.
Được rồi, vị giáo sư mỉm cười, chúng tôi sẽ thảo luận lại với hội đồng về một gói học bổng đặc biệt dành cho "Cặp đôi thực nghiệm". Nhưng các em phải chứng minh được sự kết hợp này có thể tạo ra giá trị khác biệt trong kỳ thi quốc tế sắp tới.
Sau khi các vị đại diện ra về, Lâm Hiên và Trần Vũ đứng lại giữa sân trường vắng lặng. Gió đông thổi qua làm những cành ngân hạnh trơ trụi run rẩy. Lâm Hiên quay sang nhìn Trần Vũ, lòng cậu vẫn chưa hết bàng hoàng.
Tại sao cậu lại làm thế? Cậu đang đặt mình vào một canh bạc với xác suất rủi ro rất cao. Nếu tớ không thể đạt đến trình độ đó, cậu sẽ mất tất cả.
Trần Vũ tiến lại gần, anh đặt hai tay lên vai Lâm Hiên, buộc cậu phải nhìn vào mắt mình.
Lâm Hiên, trong vật lý có một hiện tượng gọi là "Vướng víu lượng tử". Khi hai hạt đã từng tương tác với nhau, trạng thái của hạt này sẽ ngay lập tức ảnh hưởng đến hạt kia bất kể khoảng cách là bao xa. Tớ và cậu từ lâu đã là hai hạt bị vướng víu như vậy rồi. Tớ không thể đạt đến trạng thái hoàn hảo nếu thiếu đi sự hiện diện của cậu. Đừng bao giờ coi mình là gánh nặng, hãy coi mình là biến số duy nhất khiến cuộc đời tớ có ý nghĩa.
Lâm Hiên cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi trực trào ra. Cậu không còn thấy sợ hãi những ngã rẽ nữa, bởi cậu biết rằng dù quỹ đạo có phức tạp đến đâu, Trần Vũ cũng sẽ luôn tìm cách để hai đường thẳng của họ không bao giờ trở nên song song.
Tớ sẽ không làm cậu thất vọng, Lâm Hiên khẳng định, giọng nói đầy sự kiên định của một người vừa tìm thấy mục đích sống lớn lao hơn cả bản thân mình. Tớ sẽ dùng toàn bộ năng lượng của mình để đứng ngang hàng với cậu, ở bất cứ đâu trên thế giới này.
Trần Vũ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ như ánh bình minh sau đêm đông. Anh kéo Lâm Hiên vào một cái ôm chặt, giữa sân trường đầy nắng nhạt, họ giống như hai thực thể vừa hoàn thành quá trình tổng hợp hạt nhân, tỏa ra một nguồn năng lượng mãnh liệt và bền vững. Những ngã rẽ tương lai vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng không còn là mối đe dọa, mà là những thử thách để minh chứng cho sức mạnh của một tình yêu được xây dựng trên nền tảng của tri thức và sự hy sinh trưởng thành.
Họ cùng nhau quay trở lại phòng thí nghiệm, nơi những bản báo cáo và đề tài nghiên cứu mới đang chờ đợi. Cuộc hành trình chinh phục đỉnh cao khoa học của họ giờ đây đã chính thức bắt đầu, với một lời hứa: "Không bao giờ tách rời."