Tầm Phương các không cho phép nữ nhân bên ngoài đi vào, cho nên Tiểu Kiều ở trên xe ngựa phải thay đổi quần áo cho hợp lệ. Còn như thế nào thay đổi y phục, tất nhiên là Triệu Ký tự mình lột sạch xiêm y nàng, thuận tiện giở trò đừa bỡn nàng một phen, véo hai bên nhũ của nàng đến khi đầy các vết tím, moi tiểu huyệt của nàng đến chảy dâm thủy róc rách, rồi mới giúp nàng mặc vào sa y.
Nàng vẫn bị bịt mắt như cũ, eo bị Triệu Ký nắm chặt dắt vào một gian phòng chữ thiên. Nàng bị điểm huyệt đạo, không thể nói chuyện cũng không thể nhúc nhích ngồi yên ở trên chiếu trúc.
Tú bà chính là người cầm đầu của tổ chức tình báo, sau khi mở ra ám môn (cánh cửa bí mật ) trong phòng, cùng với đoàn người Triệu Ký tiến vào chỗ nói chuyện. Ngoài cửa có hai thủ vệ của Tầm Phương các, thoạt nhìn bình thường không có chút dị dạng, nhưng thật ra là mật vệ của Tào Ngụy. Lúc này Tiểu Kiều chỉ có thể dựng lỗ tai lên lắng nghe động tĩnh xung quanh. Tầm Phương các cố tình dùng gỗ để ngăn cách các phòng, vì thế không có chút hiệu quả cách âm nào, hai bên tai nàng đều là những âm thanh dâm đãng, tiếng thân thể va chạm vào nhau hết đợt này đến đợt khác, dưới hoàn cảnh này thật sự khó để người ta không nghĩ ngợi nhiều. Tiểu Kiều da mặt mỏng, nghe xong trong chốc lát mặt liền đỏ bừng. Nàng không biết đám người Triệu Ký đi đâu, hắn chỉ nói nàng chờ, nàng liền chỉ có thể không động đậy, ngồi im ở đây, khó khăn mà chờ hắn.
—— “Đồ có mắt không tròng, từ trước tới nay gia đều đặt phòng chữ thiên, ngươi cũng dám cản!” Ngoài cửa đột nhiên có nam tử lớn tiếng ồn ào.
“Phùng huynh, loại hạ nhân như này sao có thể biết nhìn người.” Người nọ liền quát lớn nói, “Vị này chính là nhi tử của Giang Đông tuần phủ, Giang Đông thuỷ vận tư cục trưởng, các ngươi còn không mau cút!”
Hai mật vệ đứng ngoài cửa đưa cho nhau một ánh mắt, nếu tiếp tục ngăn cản, chỉ sợ làm cho người khác nghim ngờ. Vì thế hai người lui sang hai bên, tránh ra mời hai vị khách nhân tiến vào.
Phùng Thịnh chính là khách quen của Tầm Phương các, tới chỗ này quả thực như đi vào hậu viện nhà mình, trong khoảnh khắc hai người đi vào trong phòng liền nhìn thấy nữ tử đang quỳ trên chiếu trúc… Ngoài cửa, hai gã mật vệ ánh mắt lộ ra sát khí. Nếu là thân phận Tiểu Kiều bại lộ, bọn họ chỉ có thể xông vào giết người diệt khẩu, rốt cuộc ở bên trong phòng vẫn còn mật vệ ẩn nấp.
“Này… Đáng tiếc là che mặt.“ Phùng Thịnh nhìn Tiểu Kiều, tiếc hận nói.
Trên mặt nàng bị bịt mắt cùng với khăn che mặt, cơ hồ che lại cả khuôn mặt, chỉ lộ ra cái trán trơn bóng cùng chiếc mũi tinh xảo. Sa y bó sát phác hoạ ra dáng người nóng bỏng khiến người khác nhìn đến không sót gì, hai vú cao thẳng đung đưa trước ngực, chiếc eo thon một tay có thể ôm hết, đùi đẹp gấp khúc quỳ xuống bên chiếu trúc.
Quy củ của Tầm Phương các, nữ tử che mặt chưa phá thân, không thể tiếp khách.
Hai nam nhân đi đến bên cạnh nàng, một trái một phải ngồi xuống. Hướng Giáp cúi xuống dán mặt gần nàng, ngửi mùi thơm như lan của nàng, trầm ngâm nói: “Từ xưa ngửi hương thưởng nữ nhân, cơ thể có mùi thơm như vậy nhất định là vật phi phàm a…”
“Ta nhìn đôi vú này, dường như có vài phần giống Tiểu Kiều, ha ha ha!” Tay Phùng Thịnh kéo ra hai bên sa y của nàng, bên trong không có yếm, một đôi cự nhũ dày đặc vết ngân tím nhảy bắn ra.
Nữ tử che mặt ở Tầm Phương các tuy rằng không thể thừa hoan, nhưng cho người ta thưởng thức luôn là điều không tránh khỏi.
Tiểu Kiều vừa nghe thấy người này nhận biết chính mình, theo bản năng rùng mình. Thật may là nàng bị che mặt cùng bịt mắt, nếu như bị bọn họ thấy…
“Tiểu Kiều làm sao có thể ngồi ở chỗ này cho chúng ta chơi vú!”
Nàng đột nhiên cảm thấy hai vú bị hai bàn tay to nắm lấy, kéo ra hai bên xoa bóp. Động tác của hai người vô cùng thành thạo, xoa bóp nhũ thịt như xoa bóp cục bột, thường lấy móng tay quát nhẹ đầu vú, kỹ xảo cao siêu hơn nhiều so với Triệu Ký, lại làm cho nàng bủn rủn cả chân tay.
“Ân…” Tiểu Kiều theo bản năng lên tiếng nỉ non.
“Chắc chắn đôi vú này của ngươi, to đến như vậy là do hằng ngày có người chơi đùa. “Người đàn ông một bên đùa bỡn nhũ hoa, một bên bình luận.
“Lại nói, nữ nhân bị nam nhân xoa nhiều, xác thật ngực sẽ trướng mà to dần lên, thân phận của nàng đê tiện, chắc chắn là được dạy dỗ, ăn dược từ nhỏ. Nhưng vì sao Tiểu Kiều xuất thân danh môn, băng thanh ngọc khiết, lại có được đôi đại nhũ mất hồn như vậy? “
“Phùng huynh, ngươi đối với Giang Đông Tiểu Kiều thật đúng là nhớ mãi không quên, ngày đêm mong nhớ a! “
“Ai, đáng tiếc ta không có gia thế hiển hách như Quách thế tử, nếu như ta có Tiểu Kiều, nơi nào còn cần tới chỗ này tìm vui. “
Tiểu Kiều nghe hắn nói đến mặt đỏ tai hồng, gương mặt nóng bỏng. Hóa ra người nam nhân này khuynh mộ nàng, nhưng giờ phút này, cố tình người hắn đang đùa bỡn lại chính là nàng, mọi chuyện diễn ra thật là hoang đường!
“Ân ân…” Bọn họ thế nhưng ăn ý mà phân biệt đẩy hai vú vào trong, hai vú hợp lại cọ xát phát ra tiếng vang, Tiểu Kiều vừa đau lại vừa sướng, hoa huyệt đã sớm mà ra rơi đầy dâm thủy.
“Nô nhi này thật là ngoan ngoãn, run rẩy thành như vậy, vẫn còn quỳ được.” Nam nhân khẽ cười nói.
“Đúng vậy, núm vú này vừa ngạnh lại vừa trướng, nô nhi có phải hay không rất muốn gia yêu thương ngươi?”
Tiểu Kiều muốn lắc đầu, nhưng lại không thể động đậy được!