MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thần Y Xuống Núi - Tần KhảiChương 189

Tiểu Thần Y Xuống Núi - Tần Khải

Chương 189

544 từ · ~3 phút đọc

Chương 189 Mặt hắn lúc này trắng bệch như một tờ giấy. “Chỉ được cái cứng miệng thôi, chỉ dựa vào anh mà dám uy hiếp tôi?” Tần Khải cười híp mắt, nhấc chân tiến lại gần. Không chút chần chừ, anh túm lấy cổ áo của Lý Tiếu Lai và đập thẳng đầu hắn vào cửa sổ. Tiếng kính vỡ vang lên Lý Tiếu Lai hét lên, mặt bị găm đầy mảnh kính. Tần Khải siết chặt cổ Lý Tiếu Lai bằng một tay và đẩy hắn ra ngoài cửa sổ. Không biết anh đã dùng bao nhiêu lực nhưng nửa người Lý Tiếu Lai đã ở ngoài cửa sổ. Trong nháy mắt, ở độ cao chín mươi mét so với mặt đường có thể nhìn thấy những chiếc xe nhỏ như bao diêm đi lại bên dưới. Đầu Lý Tiếu Lai choáng váng, ống quần trong nháy mắt nhỏ giọt ướt sũng. Người nhà họ Lý ai nấy đều cụp mắt lại và rút lui theo bản năng. Bọn họ cắn chặt răng, môi run lên vì sợ hãi. Lúc này, những người này mới nhận ra mình đã đụng phải một con sói dữ. Tần Khải không chỉ dám đánh người, mà dường như còn dám giết người… Trong tình hình hiện tại, chỉ cần Tần Khải tùy tiện đẩy một cái là Lý Tiếu Lai sẽ bị xe cộ bên dưới nghiền nát ngay lập tức. Tình thế nguy cấp, không ai dám lên tiếng. Bao gồm cả Lý Tiếu Lai lúc này toàn thân run rẩy, sợ tới mức tè ra quần. Người duy nhất còn phát ra tiếng động là Triệu Băng Linh. Cô che cái miệng nhỏ nhắn, khuôn mặt đỏ bừng lên vì kinh ngạc, trông cô lúc này lại càng xinh đẹp. “Bây giờ, nói cho tôi biết, gia tộc họ Lý của anh thế nào?” Tần Khải nhéo vào cổ Lý Tiếu Lai, cười híp mắt trông vô cùng ngây thơ vô số tội. Lý Tiểu Lai sắc mặt tái nhợt, nhăn còn hơn ăn phải mướp đắng. “Đừng, đại ca, đừng kích động. Nhà họ Lý… nhà họ Lý không bằng cái rắm! Làm ơn, làm ơn buông tôi ra, cho tôi. . . cho tôi một cơ hội đi mà”. Lý Tiếu Lai giãy giụa, biểu cảm trên mặt còn khổ sở hơn cả khóc. “Tôi vốn định ném anh xuống dưới kia, cho anh thịt nát xương tan. Nhưng nghĩ lại, anh không xứng”. Tần Khải lắc đầu, tiện tay kéo một cái khiến Lý Tiếu Lai “rầm” một tiếng ngã vào bên trong. Hắn còn chưa kịp đứng lên, Tần Khải đã một chân giẫm lên mặt hắn: “Hôm nay tôi có thể buông tha cho anh, cũng đã cố giữ thể diện cho nhà họ Lý rồi. Nhớ kỹ, lần sau anh còn chọc vào tôi thì coi như anh tận số rồi”. “Vâng vâng.” Với nửa khuôn mặt sưng tấy, Lý Tiếu Lai lúc này trông vô cùng nhếch nhác, cố rặn ra một nụ cười. Đối mặt với Tần Khải, lúc này hắn ta không dám hé răng nói một lời nào, đương nhiên cũng không dám buông những lời xấc xược như lúc trước. “Cút đi!”