MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu Thần Y Xuống Núi - Tần KhảiChương 195

Tiểu Thần Y Xuống Núi - Tần Khải

Chương 195

558 từ · ~3 phút đọc

Chương 195 “Vợ à, anh vốn chỉ muốn trừng phạt họ một chút thôi. Là do bọn họ không kiềm chế được nên mới ra tay đánh nhau thật. Chuyện này không thể trách anh đấy nhé”, Tần Khải ho khan vài tiếng, lúng túng xua tay giải thích. Cảnh tượng vừa rồi là một màn kịch hay đối với anh. Song đối với Triệu Băng Linh, hai người họ suy cho cùng cũng là trưởng bối. “Tôi hiểu mà. Không sao. Chuyện hôm nay… cảm ơn anh nhé”. Triệu Băng Linh lắc đầu, hiếm khi không phản bác anh, giọng cũng nhẹ nhàng hơn nhiều. “Cho anh này!” Nói đoạn, cô nhét thẳng chai nước vào tay Tần Khải. Tần Khải cũng chẳng nghĩ nhiều, mở nắp ra rồi ngửa đầu uống vài ngụm. “Hôm nay may nhờ có anh, không ngờ anh lại lợi hại như thế. Tôi thừa nhận là mình đã xem thường anh rồi”. Triệu Băng Linh ngồi sau bàn làm việc, trở lại vẻ lạnh lùng ban đầu. Hai tay cô day day trán, có thể thấy chuyện hôm nay khiến cô có phần mệt mỏi về cả tinh thần và thể chất. “Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi! Tôi còn nhiều điểm lợi hại lắm, sau này cô sẽ biết!” Tần Khải cười ha ha: “Nhưng cô đừng ngưỡng mộ tôi, càng không được có ý gì với tôi đâu nhé. Anh đây chỉ là một truyền thuyết thôi, sẽ không từ bỏ biển cả vì một con cá đâu!” “Hừ, anh mơ đi!” Thấy Tần Khải tự khen bản thân như thế, Triệu Băng Linh liền trợn mắt nhìn anh, trông xinh đẹp vô cùng. Cái tên này, mới khen vài câu thôi đã hất mặt lên tận trời à? Nhưng không thể không nói, biểu hiện vừa rồi của Tần Khải đã khiến Triệu Băng Linh khá bất ngờ. Thậm chí là có cảm giác nhìn anh bằng cặp mắt khác xưa. Không đến mức thích, nhưng mức độ thiện cảm đã tăng lên rất nhiều. Nói sao nhỉ, chỉ cần tên này không chọc tức người khác, cẩn thận hơn trong lời nói, ngôn hành cử chỉ, cách ăn mặc có thẩm mỹ một chút. Thì trông cũng khá thuận mắt đấy chứ. “Ôi, cô khen tôi như vậy làm tôi suýt quên mất chính sự!” Tần Khải đột nhiên vỗ trán, vẻ mặt lập tức nghiêm túc trở lại. Triệu Băng Linh ngẩn ra, nghĩ rằng Tần Khải định nói chuyện quan trọng gì đó nên vội vã xoay người nhìn về phía anh. Cô không hề phát giác rằng, tuy ngoài mặt cô rất ghét dính dáng đến Tần Khải, nhưng trên thực tế, cô đã có đôi chút hiếu kỳ về anh rồi. “Chính sự gì?” Triệu Băng Linh quay người tò mò hỏi. “Huỷ hôn đấy! Chúng ta hứa rồi mà, tôi giúp cô giải quyết rắc rối thì cô sẽ đồng ý huỷ hôn. Suýt tí nữa là quên béng chuyện này rồi”, Tần Khải lẩm bẩm nói, giọng điệu nghiêm chỉnh cực kỳ. Trong ba lô của anh vẫn còn rất nhiều giấy hôn thú, chúng đều là phiền phức vướng víu tay chân. Anh nên giải quyết càng sớm càng tốt, không thể lãng phí nhiều thời gian ở Trung Hải. “Anh…”