MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu thịt viên của y phi phúc hắcChương 111

Tiểu thịt viên của y phi phúc hắc

Chương 111

535 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đương nhiên là hắn thấy rồi.

Nghe nói Vân Khương Mịch với Đức Phi đang… Lúc đó, hắn đang đến thư phòng.

Trước tiên hắn đã chay tới khuyên can, chẳng ngờ mẹ chồng nàng dâu hai người ở Vĩnh Thọ cung ta truy ngươi đuổi, ầmTnhư gà bay chó chạy.

Sao mà không nhìn thấy chứ, hắn đứng ở cửa xem hết nào nhiệt.

Đến tận khi Mặc Quốc Thiên xuất hiện, hắn mới tiếp tục đi tới thư phòng giải quyết công việc.

Gần đến giờ, hắn mới đến đón Vân Khương Mịch, hai người cùng nhau hồi phủ.

“Nếu ngươi đã thấy rồi, sao lại giả vờ không bi: Vân Khương Mịch hừm nhẹ: “Nếu hôm nay ta bị mẫu phi đánh chết, thì ngươi sẽ thành kẻ goá vợ rồi!” ồi, Goá vợ?

Lời này khiến Mặc Phùng Dương không mấy thoải mái.

Hắn nhăn mặt: “Nàng tưởng rằng không có nàng, ta không sống được chắc?” Lời này nghe sao chẳng lọt tai chút nào thế? Vân Khương Mịch thu đôi mắt đang trợn trừng lại, một cái tát vung thẳng vào mặt hắn: “Không biết nói chuyện thì im miệng lại! Dù thế nào ta cũng là Vương Phi của ngươi đó!” Thường bị nàng “xuống tay”, nên Mặc Phùng Dương cũng quen rồi, không tranh luận với nàng nữa.

Rất nhanh xe ngựa đã đến Minh Vương Phủ.

Đã không còn sớm, ánh năng chiều chói lọi cả một khoảng chân trời, ngày mai nhất định là một ngày đẹp trời.

Hôm nay Phong Bảo tan học sớm, Vân Khương Mịch vào viện Anh Nguyệt, nhưng lại không thấy người đâu.

Mãi mới tìm thấy thằng bé ở dưới góc tường.

Thằng bé trông như cục bánh dày núng nính thịt vậy, đang cầm cuốc làm gì đó dưới góc tường.

CÁi người tròn xoe, đang cố chui ra từ cái lỗ nhỏ.

Vừa đúng lúc quay về phía này, nhìn Vân Khương Mịch.

“Chào mẫu thân, trùng hợp quá!” Thằng bé mỉm cười, vứt cái cuốc nhỏ trong tay.

Sau đó, nhanh chóng chui qua lỗ! Vân Khương Mịch nhanh tay nắm lấy đôi chân ngắn thằng bé, rồi lôi nó ra ngoài! “Tiểu tử thối! Mẫu thân đã nói với con biết bao nhiêu lần rồi, đừng học đào giống chó! Con không nghe! Rốt cuộc con là gà, hay là chuột ?” Nàng võ nhẹ vào mông Phong Bảo, đều là bùn đất rơi xuống.

Thằng bé y như con cá chạch, mỗi lần bị đuổi tới đều có thể chạy thoát.

Sau vài lần, Vân Khương Mịch mệt quá, thở hổn hển, ôm cái cột nhà mồ hôi đầm đìa “Con có thể chạy như này, sao con không vào cung chơi với tổ mẫu của con…thi chạy với Đức Phil” Nàng vừa thở hổn hển, vừa nói.

Hôm nay, nàng bị Đức Phi đuổi, bây giờ về phủ còn phải chiến đấu với Phong Bảo, kiệt sức rồi! Chắc chắn thằng bé là cháu bà rồi.

.