MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu thịt viên của y phi phúc hắcChương 293: Chương 293

Tiểu thịt viên của y phi phúc hắc

Chương 293: Chương 293

571 từ · ~3 phút đọc

“Người trong họ Lưu, trừ người già yếu, nữ nhân và trẻ nhỏ, còn lại giam hết!” Lưu Đại Văn cứ bị lôi ra như vậy.

Mọi chuyện sáng hôm nay xảy ra quá mức đột ngột, sau khi lâm triều, các đại thần tụ năm tụ ba thành đoàn xuất cung, cùng thảo luận về chuyện này.

Vân Khương Mịch do dự mãi, cuối nàng xuất cung chạy thẳng tới phủ Doanh Vương.

Tại Ngự thư phòng, Vân Khương Mịch đang chẩn mạch cho Mặc Quốc Thiên.

“Phụ hoàng, không phải con dâu đã nói phụ hoàng ngài không nên tùy ý tức giận sao?” Nàng lắc đầu bất đắc dĩ: “Nếu phụ hoàng không nghe, con sẽ châm cứu cho phụ hoàng thật đấy” Mặc Quốc Thiên chán nản nói: “Khương Mịch, con nói xem, có phải trãm già rồi hay không?” Già rồi? Đang tốt đẹp, nói tới chuyện này làm gì? Cảm khái thanh xuân à?

“Phụ hoàng, phụ hoàng còn chưa đến năm mươi tuổi đâu! Giờ đang là lúc tráng niên!” Nàng chân thành nịnh hót: “Nếu phụ hoàng già rồi, thì đâu còn để phụ hoàng bận tâm những chuyện này.

Không phải là con trai con dâu chúng con vô dụng bất hiếu sao?” “Phụ hoàng vẫn là thiên tử, thiên tử vĩnh viễn uy nghiêm!” Những lời nịnh bợ này đã thành công khiến Mặc Quốc Thiên thoải mái.

“Vẫn là con biết nói chuyện” Mặc Quốc Thiên cười nhìn nàng: “Đúng rồi, con với Phùng Dương làm lành rồi à?” Động tác trên tay Vân Khương Mịch khựng lại, sắc mặt nàng hơi cứng đờ.

Rất nhanh sau đó, sắc mặt nàng đã trở lại như thường: “Con và Vương gia có gì đâu, có gì mà làm lành chứ” “Vậy à?” Mặc Quốc Thiên buồn cười nhìn nàng: “Vậy vì sao con còn ở lại nhà họ Cố, không muốn trở về Vương phủ?” “Con đúng là ăn nói năng chua ngoa nhưng lòng lại mềm như đậu hũ! Trãm biết, nếu không phải hôm nay trẫm muốn trách phạt Phùng Dương, con sẽ không tự tiện nghe lén ở ngoài cửa, còn quơ tay múa chân với trẫm!”

Mặc Quốc Thiên vừa mới dứt lời, Mặc Phùng Dương đang đi tới cửa lập tức dừng chân.

Phụ hoàng vừa nói phụ hoàng vốn muốn trách phạt hắn, là Vân Khương Mịch ngăn cản sao? Mặc Phùng Dương đứng ở ngoài cửa, hắn muốn nghe xem Vân Khương Mịch sẽ nói gì.

Nhưng trong điện trầm mặc.

Vân Khương Mịch không nói gì, hắn chỉ nghe thấy Mặc Quốc Thiên lại nói: “Cuối cùng Lão Thất cũng có thể tìm được Huyền Sơn tiên sinh, điều này là trẫm không nghĩ ra” “Con nói thật đi, có phải là con giúp nó không?” “Phụ hoàng, con dâu là vợ chăm lo hậu trạch, đâu biết Huyền Sơn tiên sinh chứ?” Vân Khương Mịch cúi thấp đầu, nàng lấy mấy lọ thuốc uống tĩnh tâm an thần ở bên trong không gian ra: “Phụ hoàng, uống một lọ mỗi đêm trước khi ngủ có thể giúp phụ hoàng ngủ ngon” “Được” Mặc Quốc Thiên nhìn lọ thuốc uống chưa từng thấy ở trước mặt mà không sinh nghi.

Trong lòng ông ta biết rõ y thuật của Vân Khương Mịch như thế nào.

Mặc Quốc Thiên sẽ không hoài nghi nàng.