MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu thịt viên của y phi phúc hắcChương 418: Chương 418

Tiểu thịt viên của y phi phúc hắc

Chương 418: Chương 418

427 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cho nên Vân Khương Mịch vung tay lên, phê chuẩn cho Mặc Phùng Dương ngủ lại viện Ánh Nguyệt đêm nay.

Chỉ là cái phương thức ngủ này quá nghẹn khuất.

Đêm mùa hè, gió lạnh phơ phất.

Vân Khương Mịch theo thói quen lộ chân trần ra ngoài, nhưng Mặc Phùng Dương sợ sau này nàng bị “bệnh thấp khớp”, cả một đêm đều ôm chân nàng mà ngủ.

Vân Khương Mịch ngại nóng, được một lát lại tránh thoát.

Mặc Phùng Dương cứng rắn kéo chân nàng qua, bị nàng mơ mơ màng màng đạp vài cái.

Thế thì cũng thôi… Song Phong Bảo thoạt nhìn tuổi còn nhỏ, tay chân cũng không tính là quá dài, nhưng lại đúng ngay thời điểm hay vươn người.

Trong lúc ngủ mơ, không biết thằng bé mơ thấy cái gì.

Mà thường xuyên đá chân lại đây, khiến đùi Mặc Phùng Dương một trận đau nhức.

Trong bóng đêm, khuôn mặt tuấn tú của hắn nhăn thành một đoàn.

Nếu không phải thằng bé này thật sự ngủ rất sâu, Mặc Phùng Dương đã nghỉ ngờ thằng nhóc này cố tình đá hắn! Tiểu tử này! Chân thật có lực! Chỉ thấy trên mặt đất, trên mặt bàn chất đây rương hòm! Còn có các loại hộp gấm lớn lớn bé bé xếp thành từng tòa núi nhỏ.

Rương hòm và các hộp gấm đều được khóa lại, chưa bị ai mở ra.

Nghe được giọng nói đầy ngạc nhiên của Vân Khương Mịch.

Như Ngọc vội vàng tiến vào: “Vương phi, làm sao vậy?” “Đây là tình huống gì?” Vân Khương Mịch chớp mắt: “Ban đầu ta còn tưởng rằng viện Ánh Nguyệt có trộm! Nhưng tên trộm nào lại ngu như thế, chuyển cho ta nhiều thứ vậy?” “Có trộm?” Như Ngọc tỏ vẻ vô cùng nghỉ hoặc, nghe không hiểu câu đó có ý gì.

Sửng sốt một chút, nàng ấy mới lên tiếng: “Vương gia chính là tên trộm kia.

” “Vương gia?” Vân Khương Mịch lắp bắp kinh hãi: “Những thứ này đều là Mặc Phùng Dương đưa tới?” “Đúng vậy!” Như Ngọc đến gần, cười tươi chỉ vào một chiếc rương và một hộp gấm: “Vương phi, Vương gia nói muốn cho người kinh hỉ.

Còn bảo người phải tự tay mở mấy chiếc rương này, không được để người khác làm thay” “Kinh hỉ?”.