MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiểu thịt viên của y phi phúc hắcChương 497

Tiểu thịt viên của y phi phúc hắc

Chương 497

463 từ · ~3 phút đọc

Chương 497

Đây thật ngại quá, Chu Vương sẽ không oán hận ông ta trong lòng chứ?

Dương thái y nâng mất nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, rất muốn lập tức nói cáo lui rời đi.

Nhưng Minh Vương phi chưa mở lời, ông ta chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ, chờ đợi trong dày vò.

“Mặc Vĩ, ngươi muốn khỏe lại để đánh ta trút giận, ngươi phải ngoan ngoãn phối hợp để ta chữa bệnh. Nếu như ngươi bị ta chọc tức chết rồi, sợ là sẽ khiến người ta cười sặc sụa thôi?”

‘Vân Khương Mịch từ trên cao nhìn xuống Mặc Vĩ, Hắn ta tức giận quay đâu không nhìn nàng, Nàng cũng không để tâm, chỉ nói: “Sau này, trong tiểu sử nhân vật của các vương gia khác, ghi chép cũng đều là dũng cảm như thế nào, lợi hại ra làm sao”

“Vi đã cống hiến to lớn cho triều đình, lại được sự tin yêu sâu sắc của bách tính”

“Mà ngươi.”

Nàng hơi mỉm cười: “Chỉ có vài dòng chữ ngắn ngửi, sinh vào năm nào đó, chết vào năm nào đó”

“Nguyên nhân chết: bị Minh Vương phi chọc tức chết”

“Khục”

Dương thái ý lại không nhịn được, kính cẩn mim cười Ngay cả Trần bá đứng bên giường bệnh cũng cố gắng cản chặt môi, mạnh mẽ nhịn cười Cuối cùng thật sự không nhịn được nữa, cả người run rẩy nhè nhẹ, tiếng cười vô thanh vang lên.

Mặc Vĩ năm trên giường đã bị tức giận tới mức không nói ra được lời nào.

‘Vân Khương Mịch khoanh tay, nhìn hắn ta: “Làm sao nào? Chu Vương đã đồng ý phối hợp để ta chữa bệnh chưa?”

Sợ Mặc Vĩ trả lời không đúng khiến Vân Khương Mịch tức giận thêm.

Trần bá vội vàng thay hắn ta trả lời: “Bệnh của Vương gia nhà nô tài còn cần Minh Vương phi quan tâm nhiều hơn! Dù cho Minh vương phi cần làm gì nô tài cũng sẽ phối hợp hết sức mình”

“Tốt lắm”

‘Vân Khương Mịch gật đầu: “Đi tìm một sợi dây thừng đến đây”

Không biết nàng muốn lấy dây thừng làm gì, nhưng Trần bá vẫn nhanh nhẹn đi ra ngoài tìm.

Lúc đi vào, ông lập tức đưa dây thừng cho Vân Khương Mịch.

“Đưa cho ta làm gì? Trói Vương gia nhà ông lại!

“Sao?”

Trần bá ngoáy ngoáy lỗ tai, còn tưởng rắng vì ông ta già rồi nên tai có vấn đề ‘Vân Khương Mịch phất tay bảo Dương thái y đi ra ngoài đợi, lúc này mới lấy ra một ống kim tiêm, bơm hết không khí trong ống ra ngoài: “Sao cái gì mà sao?”

“Ông không trới lại, lẽ nào còn muốn ta tự tay trói sao?”

Nàng nhíu mày nhìn Trần bá.

“Vâng”

Trần bá xoa xoa gáy mình.