Ta xuyên không thành Bạch Nguyệt Quang trong lòng chàng thiếu niên u ám hiểm ác. Lúc này, tay ta đang lơ lửng giữa không trung, xem ra ta đang định lấy chiếc lá khô trên tóc y xuống. Suy nghĩ một lúc, tay ta trượt xuống theo quán tính, lướt qua cổ y, nhẹ nhàng áp vào ngực y. Ta dùng sức đẩy. Không ngoài dự đoán, y rơi tõm xuống hồ sen. Ao hồ mùa thu chỉ còn sót lại vài chiếc lá sen tàn tạ, sâu không thấy đáy. Ta cũng nhảy theo xuống.