MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 1014

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 1014

603 từ · ~4 phút đọc

Chương 1014 Sợ Thịnh Cảnh Tây phát hiện ra anh và Giang Nguyệt đang nói chuyện điện thoại rồi mang đến phiền phức cho cô sao? Anh thế mà cũng sẽ có một ngày chật vật trốn tránh như này… … Một buổi sáng sớm, Tiêu Kỳ Nhiên bảo tài xế lái xe đưa anh đến phố Hỷ Lạc, địa chỉ hiện tại mà Chu Ninh Vân đang sinh sống. Hôm trước trời mưa, phố Hỷ Lạc là một khu phố cổ, trên đường có những vết bùn do bị mưa làm ướt, rất lầy lội. Tiêu Kỳ Nhiên xuống xe, đi xuống dưới lầu căn hộ Chu Ninh Vân đang sống. Nhà ở đây không cao, chỉ bốn năm tầng, thậm chí không cần lắp thang máy. Tiêu Kỳ Nhiên ăn mặc sang trọng và lịch lãm, có vẻ không phù hợp với môi trường ở đây. Có những đứa trẻ đang chơi trốn tìm gần bụi cây dưới nhà, cười đùa, rượt đuổi nhau, giẫm phải vũng nước, nước văng khắp nơi. Anh không biết khi còn nhỏ Giang Nguyệt có vui vẻ như những đứa trẻ này hay không. Khi có tiếng gõ cửa, Chu Ninh Vân đang nấu cơm trong bếp. Nhìn thấy Tiêu Kỳ Nhiên đứng ở cửa nhà mình, trong mắt bà ta hiện lên vẻ kinh ngạc, bà ta cúi đầu lau tay vào tạp dề: “Tiêu tổng, mời vào.” Tiêu Kỳ Nhiên khẽ gật đầu, khom người đi vào căn nhà nhỏ này. Căn nhà nhỏ đến đáng thương nhưng lại chất đầy đồ đạc, gần như không có chỗ ở, căn nhà có kết cấu hai phòng ngủ và một phòng khách, đồ đạc thoạt nhìn đã có vẻ cũ kỹ. “Cậu cứ tùy tiện ngồi, tùy tiện ngồi.” Chu Ninh Vân vội vàng rót nước cho Tiêu Kỳ Nhiên, ngoài miệng còn nói: “Nhà tôi hỏng rồi, cậu cũng đừng ghét bỏ.” Tiêu Kỳ Nhiên lắc đầu, ánh mắt rơi vào cửa hai phòng ngủ: “Lúc nhỏ Giang Nguyệt ở phòng nào?” Động tác của Chu Ninh Vân hơi khựng lại. Nhưng bà ta nhanh chóng suy nghĩ, cười trả lời: “Từ nhỏ Nguyệt Nguyệt đã học trường nội trú, bình thường đều ở ký túc xá.” Điều này có nghĩa là Giang Nguyệt không có phòng riêng. “Vậy cô ấy ở đâu trong kỳ nghỉ đông và hè?” Chu Ninh Vân xấu hổ xoa tay, chỉ vào ghế sô pha Tiêu Kỳ Nhiên đang ngồi: “Từ nhỏ nó đã gầy, bình thường ngủ trên sô pha cũng thích hợp, không ai quấy rầy nó.” Lời giải thích có vẻ rất hợp lý. Tiêu Kỳ Nhiên cúi đầu nhìn thoáng qua sô pha. Kích thước nhỏ đến mức nếu một học sinh trung học nằm lên xoay người thì sẽ rơi xuống đất, khó có thể tưởng tượng rằng cô đã ngủ ở đây. Sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên hơi trầm xuống. Cảm nhận được anh thay đổi, Chu Ninh Vân cũng không dám đáp lời nữa, bà ta lúng túng đứng ở đó: “Tiêu tổng, ngài muốn hỏi gì?” Tiêu Kỳ Nhiên nhíu mày, cố gắng kiềm chế sự không vui, trầm giọng hỏi: “Giang Nguyệt có phải con gái của bà không?” Chu Ninh Vân sửng sốt nói với anh: “… Nó đương nhiên là con gái của tôi, tôi đã nuôi nấng nó từ khi còn nhỏ đến khi trưởng thành, đồng thời cũng cấp tiền cho nó ăn học, vất vả lắm nó mới lên đại học, lúc này mới miễn cưỡng không cần tiêu tiền cho nó nữa.”