MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 1097

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 1097

602 từ · ~4 phút đọc

Chương 1097 Đây không phải là lần đầu tiên cô nghe những lời này. Lần trước, khi cô phát tác đã vô thức chạy vào dòng xe đông đúc, anh cũng hét lên với cô. Cô là một kẻ điên, anh cũng vậy. Ở một mức độ nào đó mà nói, hai người bọn họ giống như đồng phạm không tuân theo kỷ luật, chẳng qua so với Giang Nguyệt thì Tiêu Kỳ Nhiên bình tĩnh hơn, trầm ổn hơn. Bên ngoài anh là người đứng đầu ưu tú, nhưng thực chất anh là một kẻ liều lĩnh ích kỷ. Cũng giống như cô. Khi Giang Nguyệt đang suy nghĩ vẩn vơ, Tiêu Kỳ Nhiên đã tiến lại gần cô, cúi đầu hôn lên khóe miệng cô: “Tôi đang nói chuyện với em, sao em không chú ý?” “… Tôi cảm thấy mình là một người tồi tệ.” “Tồi tệ?” “Tôi rất hèn nhát, khi gặp phải điều gì đó khiến tôi sợ hãi, tôi luôn muốn chạy trốn ngay lập tức. Có phải rất đạo đức giả không?” Tiêu Kỳ Nhiên thấy cô muốn nói chuyện liền ngừng hôn cô, nói: “Nói cho tôi biết em sợ điều gì, chúng ta giải quyết từng cái một.” Ánh đèn trong phòng bệnh chiếu lên mặt anh, vẻ mặt anh rất bình tĩnh và kiên nhẫn. Không đợi cô trả lời, anh đã trả lời thay cô: “Em sợ bóng tối, sợ lạnh, sợ cô đơn một mình, càng sợ tất cả những gì em có sẽ đột nhiên biến mất.” Giang Nguyệt sửng sốt, toàn thân đều có cảm giác run rẩy. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh hiểu cô rõ đến vậy. Hiểu sự hoảng loạn của cô, hiểu nỗi đau của cô, hiểu sự sợ hãi của cô. Anh ôm cô thật chặt, thì thầm với cô: “Nếu em sợ bóng tối thì chúng ta sẽ đi công viên giải trí, đến lâu đài, đến nơi ánh sáng không bao giờ tắt.” “Nếu em sợ lạnh, chúng ta sẽ đến sống ở những khu vực ấm áp, Vancouver, New Zealand, Úc… đến bất cứ nơi nào em thích.” Ngữ khí Tiêu Kỳ Nhiên rất bình thản, nhưng lại tuyệt đối có hiệu quả: “Nếu như em sợ cô đơn, vậy từ nay về sau tôi sẽ ở bên cạnh em, không bao giờ rời xa em.” “Về phần em sợ mọi thứ mình sở hữu sẽ biến mất, tôi không dám hứa hẹn thay người khác, nhưng ít nhất tôi sẽ luôn ở bên em… miễn là em cần.” Anh thậm chí còn phải thêm “miễn là em cần” vào cuối câu. Thân thể Giang Nguyệt bắt đầu run rẩy, cô cảm giác được một dòng điện ấm áp dâng trào trong lồng ngực, mắt cũng nóng bừng, trái tim như bị bóp chặt. Anh ôm chặt cô vào lòng, dùng sức đến nỗi vai cô gần như cảm giác được đau nhức. Ánh mắt hai người chạm nhau, quấn chặt không rời, cuối cùng không biết là ai chủ động hôn trước. Lúc đầu cổ họng Giang Nguyệt có chút nghẹn lại, nhưng dần dần đỡ hơn, cô vô thức đan mười ngón tay của hai người vào nhau, nhưng lại xem nhẹ một chuyện… Người đàn ông đột nhiên nhăn mặt đau đớn, Giang Nguyệt chợt nhớ tới tay trái của anh đang bị thương, vội vàng tách ra, lo lắng hỏi: “Có phải làm đau anh rồi không?” Tiêu Kỳ Nhiên cúi đầu, nhìn thấy vết máu rỉ ra từ miếng gạc, anh thản nhiên nói: