MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 120

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 120

577 từ · ~3 phút đọc

Chương 120 Giang Nguyệt một mình cuộn tròn trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ ở Thụy Uyển, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng cô vẫn cảm thấy rất lạnh. Cô ấy lạnh đến mức xương cốt cũng run lên bần bật. Dù đã uống thuốc hạ sốt nhưng bệnh vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Cô sốt đến mê man, đầu óc cũng choáng váng, mơ hồ nghe thấy tiếng chuông điện thoại không ngừng vang lên, như muốn thúc giục cô chết đi vậy. Cô giãy dụa thân thể, đầu bù tóc rối từ trong chăn thò đầu ra, ngay cả nhìn cũng không nhìn liền bấm nhận điện thoại. Vừa nghe máy, người đàn ông liền trực tiếp báo địa chỉ một nhà hàng: “Trong vòng mười phút tới, cùng tôi gặp khách hàng.” Giọng nói trầm trầm của Tiêu Kỳ Nhiên mang theo mệnh lệnh, không cho cô được phép từ chối. Giang Nguyệt thanh âm khàn khàn, mỗi một chữ nói ra đều đau rát giống như bị dao cắt qua cổ họng: “Bảo Tần Di Di đi cùng anh.” Sau đó, cô cúp điện thoại. … Đầu dây bên này, sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên lạnh lùng đến cực điểm. Sắp đến thời gian ước định với Thịnh tổng, Giang Nguyệt lại vô duyên vô cớ giở trò đối với anh? “A Nhiên, hay là cứ để em đi cùng anh đi.” Tần Di Di chớp chớp mắt nhìn Tiêu Kỳ Nhiên, muốn thay anh giải quyết vấn đề: “Có lẽ chị Giang Nguyệt có việc nên không đi được, bình thường chị ấy cũng rất bận rộn mà.” Hơn ai hết, Tần Di Di rất mong chờ ngày được thay thế Giang Nguyệt. Không chỉ là tham gia một bữa tiệc rượu thôi sao? Tần Di Di không nghĩ mình sẽ làm kém hơn Giang Nguyệt. Huống chi, cô cảm thấy bản thân mình còn thân thiện hơn Giang Nguyệt nhiều, càng có sức hấp dẫn với một người trưởng thành lớn tuổi như Thịnh tổng. Ông ta chắc hẳn sẽ thích người trẻ trung đáng yêu như cô hơn mới đúng. Không nhất thiết phải là Giang Nguyệt. Tiêu Kỳ Nhiên không nói một lời, nhưng đứng trước mặt anh, Tần Di Di có thể cảm nhận được sự u ám xung quanh anh. Hắn gọi lại cho Giang Nguyệt một lần nữa, nhưng chỉ có tiếng máy móc trả lời, không có người nghe máy. Điều này đã tiêu hao hết một chút kiên nhẫn cuối cùng của Tiêu Kỳ Nhiên. Một đường lái xe đến nhà hàng, sắc mặt Tiêu Kỳ Nhiên đều rất lạnh. Tần Di Di yên lặng ngồi ở ghế phụ bên cạnh, nhìn mi tâm anh nhíu chặt, lòng ghen tị của cô đối với Giang Nguyệt mọc lên như cỏ dại. Tuy rằng hiện tại người mà Tiêu Kỳ Nhiên sủng ái chính là cô. Nhưng khi gặp chuyện, phản ứng đầu tiên của anh vẫn là nghĩ đến trợ giúp của Giang Nguyệt. Sắc mặt Tần Di Di rất xấu. Trong lòng cô âm thầm quyết định, lát nữa đến chỗ Thịnh tổng, nhất định phải biểu hiện thật tốt một phen. Thịnh Sóc Thành là người nắm quyền của tập đoàn Thịnh Thế, đức cao vọng trọng không cần phải nói. Quyền lợi và vốn liếng trong tay ông, toàn bộ Bắc Thành không ai sánh kịp.