MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 133

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 133

520 từ · ~3 phút đọc

Chương 133 Anh không biết đã đợi cô bao lâu rồi. Giang Nguyệt ngẩng đầu, đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn hắn. Đứng dưới đèn đường, thân hình mảnh khảnh của cô lộ rõ trong chiếc áo khoác dày màu trắng nhạt, nhưng trông cô vẫn không hề mập hơn chút nào. Cô gầy đến mức dường như có thể bị gió thổi bay. “Lên xe đi.” Thanh âm của Tiêu Kỳ Nhiên không phân biệt được cảm xúc vui buồn, dường như hắn đã đoán được kết quả lần này: “Tôi đưa cô về.” … Trong phòng riêng của nhà hàng. Chỉ còn lại Thịnh Sóc Thành và Trương Nghị trong phòng, bầu không khí đột nhiên trở nên vắng vẻ. “Thịnh tổng, tôi có chút không hiểu ý của ngài.” Trương Nghị chịu đựng cả đêm, cuối cùng cũng không nhịn được, hỏi: “Rốt cuộc là ngài có định giúp Giang tiểu thư hay không ạ?” Thịnh Sóc Thành cúi đầu, nhìn chén trà Giang Nguyệt rót cho mình, ánh mắt chậm rãi trở nên hòa hoãn. “Tiểu Trương, cậu có con không?” Bị Thịnh Sóc Thành hỏi như vậy, Trương Nghị dừng một chút, hơi mất tự nhiên đáp: “Còn chưa có ạ.” Nhiều năm như vậy Trương Nghị vẫn đi theo Thịnh Sóc Thành, vì công việc bôn ba không ngừng, làm sao còn có thời gian lo cho gia đình. “Có thể cân nhắc sinh một đứa con.” Sau khi Thịnh Sóc Thành uống trà xong, giọng nói nhẹ nhàng: “Chuyện đầu tư, cậu đi xử lý đi.” Trương Nghị sửng sốt vài giây, nhưng rất nhanh liền nói: “Vâng thưa Thịnh tổng, tôi lập tức đi lo liệu.” … Mấy ngày tới, Giang Nguyệt đều có chút ngơ ngẩn. Cô thất vọng không phải vì Thịnh Sóc Thành từ chối cô, mà là vì cô không biết vấn đề của mình ở đâu. Quan trọng hơn, cô đã đánh mất một cơ hội. Một cơ hội có thể bình đẳng với Tiêu Kỳ Nhiên nói điều kiện. Tần Di Di không biết từ đâu nghe được chuyện này, tâm tình rất tốt, mỗi khi không có việc gì liền chạy đến văn phòng tổng giám đốc. Trong công ty cũng dần dần truyền ra lời đồn, nói hiện giờ hiệu suất làm việc của Giang Nguyệt giảm xuống, tự hứa hẹn xong kết quả là tự tát vào mặt mình vì hứa suông. Vào một buổi chiều, khi Giang Nguyệt vừa quay phim ở bên ngoài trở về, đi ngang qua chỗ của Tần Di Di. Cô ta bỗng nhiên đứng lên, chắn ở phía trước mặt Giang Nguyệt. “Chị Giang Nguyệt, nghe nói tối hôm đó chị và Thịnh tổng nói chuyện hợp tác không thành công, phải không?” Trong giọng nói cô ta mang theo an ủi: “Nhưng đó là chuyện bình thường. Em nghe nói Thịnh tổng tính tình đa nghi, cũng rất khó tín nhiệm người khác. Chị không thể hợp tác thành công cũng là chuyện hợp lý.” “Chị Giang Nguyệt, chị không cần quá tự trách đâu ạ.”