MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 189

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 189

532 từ · ~3 phút đọc

Chương 189 “Tôi chưa thỏa mãn.” Tiêu Kỳ Nhiên trả lời nghi vấn trong lòng cô, trầm giọng nói: “Vừa rồi tôi cũng đổ mồ hôi, cùng nhau tắm đi.” Giang Nguyệt: … Được rồi, dù sao cũng không phải cô phải dỗ dành Tần Di Di, có ra sao thì cô cũng mặc kệ. Kỹ thuật của Tiêu Kỳ Nhiên không tệ, trên phương diện này lại cũng rất dịu dàng với cô. Vậy cứ coi như hắn ta là một tên trai bao có diện mạo tốt, dáng người tốt đi. Nhưng cô không ngờ, thể lực của tên trai bao này vượt quá tưởng tượng của cô. Mãi đến mười hai giờ, hắn ta vẫn chưa dừng lại, thậm chí còn dùng cánh tay cường tráng bế cô lên, ôm cô đến bên cạnh cửa sổ. Lúc này, kim giây chỉ đến đúng mười hai giờ. Trong nháy mắt, đủ loại pháo hoa bay lên trời, sáng rực rỡ trong đêm, gần như thắp sáng cả căn phòng. Cũng chiếu sáng màn kiều diễm của hai người. Giang Nguyệt thở hổn hển, quay mặt đi: “Đừng… Người bên ngoài có thể nhìn thấy…” Dưới ánh pháo hoa rực rỡ, đầy màu sắc, khuôn mặt của Giang Nguyệt càng xinh đẹp và quyến rũ. Giống như một quả táo đỏ mọng khiến người ta không thể không muốn cắn một miếng. “Nhìn không thấy, đây là là kính hai mặt.” Tiêu Kỳ Nhiên cắn nhẹ trên vành tai cô, hô hấp nặng nề: “Thích xem pháo hoa đúng không? Nó dành riêng cho em đó.” Đồng tử Giang Nguyệt trong nháy mắt giãn ra, cô còn chưa kịp nói chuyện, động tác của người đàn ông đột nhiên tăng tốc. Ý thức của Giang Nguyệt lập tức trở nên mơ hồ, nói không ra lời, chỉ còn lại tiếng r3n rỉ trong cổ họng. Cuối cùng, đến khi Tiêu Kỳ Nhiên cảm thấy thỏa mãn mới ôm cô ngã xuống giường, chìm vào giấc ngủ. Trong đầu Giang Nguyệt vẫn còn ghi nhớ câu nói kia. Pháo hoa này dành riêng cho cô sao? Giang Nguyệt ngủ rất nông. Khi trời sáng, cô cảm giác được bên cạnh có động tĩnh, từ từ mở mí mắt, trong bóng tối, cô có thể nhìn thấy người đàn ông đang chậm rãi mặc quần áo. Các ngón tay của anh ấy có khớp nối rõ ràng, thon dài lập thể, giống như bàn tay của một nghệ sĩ dương cầm. Khi anh cài cúc áo, mu bàn tay lộ ra gân xanh mơ hồ, rất có mỹ cảm cấm dục. Giống như hai người vẫn đang ở chung với nhau. Giang Nguyệt có chút hoảng hốt, quên mất mình đang ở Hoa Thành, ngẩn người gọi tên hắn: “Tiêu Kỳ Nhiên…” Người đàn ông đang mặc quần áo ở cuối giường dừng lại, chậm rãi xoay người. Ánh mắt Tiêu Kỳ Nhiên thâm trầm, rơi vào trên mặt cô. “Dậy sớm vậy.” Làn da Giang Nguyệt trắng nõn, màu môi hồng nhuận sáng bóng, tóc dài tùy ý xõa ra sau lưng, bộ dáng vừa mới tỉnh ngủ có chút mông lung.