MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 208

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 208

617 từ · ~4 phút đọc

Chương 208 Nếu biết sớm sẽ thế này thì cô đã không đến, Tần Di Di nghĩ. Ngay lúc Tần Di Di đang cảm thấy nhàm chán, đột nhiên một đôi mắt đen từ trong đám người đang nhìn cô. Nhìn chằm chằm một cách trần trụi, vô cùng táo bạo. Cô quá quen thuộc, đó là ánh mắt mê muội của Dư Quảng Bình. Tần Di Di cả kinh, trái tim gần như muốn nhảy ra khỏi họng, lòng bàn tay siết chặt lại theo bản năng. Nhưng hắn chỉ là nhìn thoáng qua một cái như vậy, đế khi Tần Di Di lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên tìm kiếm thì đã không thấy đôi mắt đó nữa. Giống như tất cả mọi thứ vừa rồi là ảo giác. “Sao vậy?” Giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên trầm thấp: “Có chỗ nào không thoải mái sao?” Môi Tần Di Di hơi run rẩy, cô ta kéo thật chặt ống tay áo của Tiêu Kỳ Nhiên, thanh âm nhỏ như muỗi: “A Nhiên, chúng ta trở về đi, em muốn về nhà, được không?” Người đàn ông chỉ im lặng một lát, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô ta. Cái nhìn đó dường như đang xác định Tần Di Di có phải là một lựa chọn phù hợp cho vị trí partner đi cùng anh hay không. Sắc mặt Tần Di Di trắng bệch, biết mình đã đi quá xa, vội vàng sửa lời: “Em chỉ tùy tiện nói vậy thôi, A Nhiên, anh đừng để trong lòng.” Lúc này, Tiêu Kỳ Nhiên mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, không nói gì nữa. … Chờ những vị khách lần lượt đến đông đủ, Thịnh Sóc Thành mới lộ diện. Dưới sự vây quanh của mọi người, ông đứng ở trên chiếc bục dựng ở giữa đại sảnh, trước người đặt một cái micro. Tất cả mọi người cũng bắt đầu tập trung về phía trung tâm. “Các vị giám đốc và bạn bè trong giới kinh doanh, chào buổi tối.” Ông dùng tay điều chỉnh độ cao của micrô, âm thanh trầm ổn chậm rãi vang lên: “Cảm ơn các vị đã nể mặt tôi, hy vọng các vị sẽ có khoảng thời gian vui vẻ trong tối hôm nay.” Dù sao Thịnh Sóc Thành cũng đã rong ruổi trong giới kinh doanh nhiều năm, những góc cạnh kia đã sớm bị mài giũa, hiện giờ đã trở thành một doanh nhân thành thục. Ông chăm sóc bản thân rất tốt, thoạt nhìn còn tưởng rằng người đàn ông này chỉ mới bốn mươi tuổi, nhưng trên thực tế, ông ấy đã hơn năm mươi. Khi bài phát biểu của ông kết thúc, mọi người cùng nâng ly và uống với ông. Giang Nguyệt đứng cách đó không xa, đầu ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng nâng ly rượu vang đỏ, động tác tự nhiên mà lại tùy ý, từ xa nâng ly với Thịnh Sóc Thành trên đài. Cô là ân nhân của Thịnh Sóc Thành, Thịnh Sóc Thành cũng là ân nhân của cô. Thế nhưng trong lòng Giang Nguyệt cũng biết chừng mực, tình cảm giữa cô và Thịnh Sóc Thành đã bị xóa sạch bằng bản hợp đồng với Giang San rồi. … “Tần Di Di đang bắt chước em.” Giang Nguyệt là do một tay chị Trần nâng đỡ, đối với tất cả đặc điểm và khí chất bên ngoài của Giang Nguyệt, cô ấy đều biết rõ như lòng bàn tay. Chị Trần và Giang Nguyệt ngồi trên ghế sô pha, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tần Di Di đang đi bên cạnh Tiêu Kỳ Nhiên.