MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 211

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 211

572 từ · ~3 phút đọc

Chương 211 Tiêu Kỳ Nhiên yên lặng lắng nghe, đáy mắt dần trở nên tối sầm, như thể có một cơn sóng biển dữ dội đang sôi trào, đen kịt không thấy đáy. “Cô ta đúng là to gan.” Tần Di Di nhỏ giọng nói: “A Nhiên, cũng có thể là em nghe lầm. Chị Giang Nguyệt không phải người như vậy…” “Có phải là người như vậy hay không thì phải chờ cô ta làm mới biết được.” Mắt Tiêu Kỳ Nhiên híp lại, nhìn về phía Giang Nguyệt một cách lạnh lùng. Giang Nguyệt vẫn dựa vào sô pha như trước, vẻ mặt vô cùng biếng nhác, giống như không thèm để ý đến bất cứ điều gì, cũng không nhìn ra được cô đang lên kế hoạch gì. Nhưng đợi một lúc lâu cũng không thấy Giang Nguyệt có động tĩnh gì hết. Tần Di Di có chút thiếu kiên nhẫn, cố ý lôi kéo Tiêu Kỳ Nhiên tới gần Giang Nguyệt, cười tủm tỉm đi qua chào hỏi. “Chị Giang Nguyệt, em đến mời rượu chị.” Giọng nói của cô ta lanh lảnh rõ ràng, ở trong đại sảnh đặc biệt vang dội, lúc này đã có vài người nhìn sang. Kỳ thật tất cả mọi người đều chờ mong vở kịch hay này, nghĩ xem Giang Nguyệt và Tần Di Di có thể làm ra được chuyện gì hay ho không. Nhưng chờ lâu như vậy còn chưa thấy hai người nói với nhau một câu, khó tránh khỏi sẽ có chút thất vọng. Hiện tại cuối cùng cũng thấy hai người bắt đầu nói chuyện, ai nấy đều đã bắt đầu chuyển hướng chú ý sang đây. Giang Nguyệt thờ ơ, vẻ mặt không hề thay đổi, lạnh lùng nhìn Tần Di Di. Giống như đang xem cô ta diễn xuất. Trong lòng Tần Di Di sốt ruột, lo lắng Giang Nguyệt sẽ thật sự không làm gì, vậy những lời cô ta nói với Tiêu Kỳ Nhiên không phải sẽ thành nói suông sao? Lúc nãy trước khi đi tới, Tần Di Di đã chú ý trước mặt Giang Nguyệt có một ly chất lỏng thoạt nhìn giống như nước trái cây, đã để lâu rồi nhưng không đụng vào dù chỉ một lần. Theo suy đoán của Tần Di Di, chắc chắn có thứ gì đó trong ly nước trái cây kia. Vì cô không thể uống rượu nên Giang Nguyệt đã đặc biệt chuẩn bị nước trái cây để đảm bảo an toàn, chờ cô dính bẫy. Và tất cả những gì cô phải làm là uống ly nước trái cây này. Chỉ có như thế, cô mới có thể khiến Giang Nguyệt thân bại danh liệt, từ nay về sau biến mất khỏi thế giới của Tiêu Kỳ Nhiên. Nghĩ đến đây, Tần Di Di nở một nụ cười ngây thơ, chỉ vào ly nước trái cây kia: “Chị Giang Nguyệt, em có thể uống ly nước này được không?” Vừa dứt lời, vẻ mặt Giang Nguyệt khựng lại, bất động nhìn cô ta. Một lúc lâu sau, Giang Nguyệt từ từ mở miệng: “Cô uống vào thì sẽ hối hận.” Những lời mơ hồ của cô khiến đại sảnh nhất thời im lặng. Ánh mắt Tiêu Kỳ Nhiên rơi vào người Giang Nguyệt, dường như muốn nhìn thấu cô: “Vì sao lại phải hối hận?” Giang Nguyệt không trả lời anh.