MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 292

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 292

546 từ · ~3 phút đọc

Chương 292 “Tiêu tổng.” Đèn của phòng tổng thống khách sạn đã được bật sáng, người đàn ông tựa lưng vào ghế, khuôn mặt nhuốm sự mệt mỏi, xem ra đã rất mệt rồi: “Đặt vé máy bay ngày mai về nước.” Tiết An sửng sốt trong giây lát: “Ngày mai sao? Anh có muốn nghỉ ngơi một đêm, chúng ta sẽ quay về vào ngày mốt không?” Thời gian đi công tác ban đầu là một tuần, kết quả Tiêu Kỳ Nhiên đột nhiên dồn tất cả công việc để hoàn thành trong năm ngày liên tiếp. Cái giá phải trả chính là đôi mắt sâu và đen của anh bây giờ đã đầy tơ máu đỏ ngầu, có quầng thâm đậm trên mắt. “Không cần, ngày mai mở cuộc tổng kết cuối cùng xong rồi đi luôn.” Tiêu Kỳ Nhiên ấn giữa lông mày: “Đặt chuyến bay gần nhất.” Xem ra còn rất sốt ruột về nước. “Đúng rồi, nhớ gửi thông tin chuyến bay hạ cánh cho…” Tiêu Kỳ Nhiên nói một nửa, cổ họng không thoải mái, ho khan hai tiếng, sau khi dịu lại mới thản nhiên nói: “Đi làm đi.” Tiết An không nghe rõ, mở miệng muốn hỏi anh rằng muốn gửi cho ai, nhưng nhìn thấy Tiêu Kỳ Nhiên đã chuyển tầm mắt về màn hình máy tính, trong lòng cậu ta hơi dao động. Dựa theo thói quen trước đó thì là gửi cho Giang Nguyệt. Nhưng ý nghĩa của chiếc vòng cổ kia lại khiến Tiết An hơi do dự, không biết tâm tư ông chủ nhà mình rốt cuộc là như thế nào. “Đứng ngây người ở đó làm gì?” Mí mắt Tiêu Kỳ Nhiên cũng không nhấc lên. Tiết An lập tức phản ứng, vội vàng rời khỏi phòng, nhanh chóng đặt vé máy bay về nước, sau đó gửi thông tin vé máy bay cho Tần Di Di. [Cô Tần, đây là chuyến bay của Tiêu tổng, xin cô nhớ đến đón đúng giờ.] Tiết An suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu. [Nhớ phải đến đúng giờ, Tiêu tổng muốn gặp cô trước.] Ngày hôm sau. Tiêu Kỳ Nhiên vừa mới họp xong, bình thản đi ra từ hội trường hội nghị, rũ mắt nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay. “Tiết An.” Tiết An lập tức đi lên, nhận lấy văn kiện trong tay anh: “Tiêu tổng, xe đã chuẩn bị xong, đang chờ ở bên ngoài tòa nhà hội nghị, ước chừng nửa tiếng sau là có thể đến sân bay.” “Mấy giờ sẽ đến Bắc Thành?” Bước chân Tiêu Kỳ Nhiên hơi dừng lại, muốn lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Giang Nguyệt, suy nghĩ một chút lại quyết định thôi. Dù sao vài giờ nữa cũng có thể nhìn thấy cô. Tiết An cung kính nói: “Khoảng chín giờ tối theo giờ trong nước.” Tiêu Kỳ Nhiên nhẹ nhàng gật đầu: “Đi thôi.” Lần này ra nước ngoài đàm phán là về khoản đầu tư dự án liên hợp trước đó, cùng với việc lên kế hoạch cho một số người phát ngôn thương hiệu của công ty, khối lượng công việc vô cùng lớn, Tiêu Kỳ Nhiên cần phải đặc biệt chú ý.