MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 317

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 317

573 từ · ~3 phút đọc

Chương 317 Trong hội trường không biết lại nói chuyện gì, Giang Nguyệt nghe được tiếng cười đứt quãng truyền đến. Đuôi váy của cô quá dài nên khi muốn đi vệ sinh cũng không được thuận tiện. Đuôi váy của chiếc váy dạ hội này có thể tháo rời, Giang Nguyệt đứng ở lối đi trong toilet, hơi xoay người khom lưng để tháo những chiếc móc cài. Nhưng tà váy quá mức bồng bềnh, ở trong một đống vải vóc hỗ trợ tạo độ phồng, cô loay hoay một lúc mà trên trán đã lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng. Đúng lúc này, một bàn tay to khéo léo vươn ra, động tác vững vàng đè lại đuôi váy của cô, mở khóa định hình ra để tháo rời chiếc đuôi váy. “Cảm ơn…” Giang Nguyệt giơ tay lau trán, vừa định ngửa mặt lên nói cảm ơn, khi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, giọng nói đột nhiên dừng lại. Nhưng rất nhanh, cô liền hơi gật đầu: “Cám ơn Tiêu tổng, chỗ này là toilet nữ, anh nên đi ra ngoài, nếu bị người ta nhìn thấy nhất định sẽ không tốt.” Mặc dù bây giờ tất cả mọi người đều đang ở trong hội trường, hầu như không có người bên ngoài hội trường. Càng không có người chú ý tới hai người bọn họ. Hai người đứng cách không xa cũng không gần. Cách nhau có vài bước, lại giống như xa cách nghìn trùng. Mái tóc dài của Giang Nguyệt đã được chải chuốt, lúc này rũ xuống trước ngực, lộ ra vẻ mặt vô cùng hài hòa. “Hình như cô có ý kiến rất lớn với tôi.” Tiêu Kỳ Nhiên trầm giọng, từng bước tiến gần Giang Nguyệt, ép cô nép vào góc chết: “Cô cố ý đến toilet, là không muốn nghe tôi nhắc đến người tôi tán thưởng sao?” “Tiêu tổng nghĩ nhiều rồi.” Giang Nguyệt lần đầu tiên không lui về phía sau, kiên định đứng tại chỗ, không nhường nhịn thêm một chút nào nữa. Đôi giày da trâu được làm thủ công của người đàn ông chỉ cách một bước nữa là giẫm lên mũi giày cao gót của cô. Giang Nguyệt vẫn kiêu ngạo, không nhúc nhích, bình tĩnh đứng im tại chỗ. Đôi giày da sắp giẫm lên mũi bàn chân cô cuối cùng đành phải đổi hướng, dừng lại ở bên chân cô. Áp sát. Giang Nguyệt có thể cảm giác được, người đàn ông trước mặt thoạt nhìn quần áo chỉnh tề, cấm dục cao lãnh, nhưng lại mọi lúc mọi nơi đều rất nguy hiểm. Động một chút liền có thể bốc cháy. Khuôn mặt anh nghiêm nghị, trong mắt hiện lên cảm xúc thâm thúy, lại giống như đang nhẫn nhịn xúc động nào đó. Hôm nay Giang Nguyệt rất đẹp. Chính xác mà nói, Giang Nguyệt không có ngày, phút, giây nào không đẹp cả. Nhất là khi cô đứng trên sân khấu, tự tin khoe dáng nói muốn lấy được danh xưng ‘Ảnh hậu’, cực kỳ giống một đóa hoa hồng hoang dã trong gió lạnh. Đủ hoang dã, đủ quyến rũ. Làm cho người ta nhịn không được muốn bẻ gãy, c ắm vào bình hoa của mình để thưởng thức. “Hài lòng với bộ trang phục này chứ?” Tiêu Kỳ Nhiên hỏi rất tùy tiện.