MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 427

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 427

616 từ · ~4 phút đọc

Chương 427 Thời điểm cô rơi vào đường cùng, Kiều Cẩn Nhuận cũng là người đã bình tĩnh an ủi cô để cô từng bước thoát khỏi tình trạng khó khăn và bế tắc. Cô nói: “Bác sĩ Kiều, anh thật tận tâm, đi công tác còn nhớ đến bệnh nhân của mình nữa.” “Chuyện này không liên quan gì đến công việc.” Kiều Cẩn Nhuận nói đơn giản. Trước khi rời khỏi Bắc Thành, anh đã nghĩ đến có thể sẽ gặp Giang Nguyệt, thuốc này cũng được nhét vào túi trước khi đi. Cô gái Giang Nguyệt này cái gì cũng tốt, chỉ có một điều không tốt. Đó là không bao giờ coi trọng bản thân. Cô đa sầu đa cảm, tình cảm tinh tế, biết chăm sóc người khác. Kiểu người này thường che giấu cảm xúc của bản thân rất sâu, ít khi biểu lộ hỉ nộ ái ố. Sự sụp đổ cảm xúc trong thời gian qua là một dấu hiệu. Lúc tạm biệt, Kiều Cẩn Nhuận hiếm khi nói dài dòng, dặn dò cô gần đây phải chú ý đến cơ thể, đừng vì công việc bận rộn mà bỏ qua một số phản ứng của cơ thể. “Cơ thể là vốn liếng để tiếp tục phấn đấu.” Kiều Cẩn Nhuận cốc đầu cô: “Hiểu chưa, cô bé.” Kiều Cẩn Nhuận lớn hơn Giang Nguyệt mấy tuổi, cũng cao hơn cô một chút, lúc cốc vào đầu cô đặc biệt cưng chiều, trong mắt vừa bất đắc dĩ vừa thỏa hiệp. Bị anh ta dặn dò như vậy, Giang Nguyệt lại thẳng lưng, trả lời vô cùng trịnh trọng: “Yes, sir! Tôi sẽ làm theo lời dạy của bác sĩ Kiều.” Nhìn thấy dáng vẻ giả vờ nghiêm túc của cô, Kiều Cẩn cười một tiếng: “Sau này cô có thể gọi tôi là Cẩn Nhuận, không cần nghiêm túc như vậy.” “Tôi cũng sẽ cảm thấy áp lực nếu luôn bị ràng buộc quan hệ bác sĩ và bệnh nhân khi ở chung đó.” Giang Nguyệt suy nghĩ vài giây, chớp mắt, lộ ra nụ cười một lần nữa: “Được, nhưng tôi cảm thấy gọi bác sĩ Kiều sẽ thú vị hơn.” Giống như một cách gọi thân thiết cho một mối quan hệ cụ thể. Dáng vẻ của cô rất nghiêm túc, khiến Kiều Cẩn Nhuận nhịn không được bật cười. “Ừ, cô thích gọi thế nào cũng được.” Âm thanh của anh ôn hòa, dịu dàng làm cho người ta không tự chủ được mà lưu luyến. Anh nói xong, cúi đầu nhìn thoáng đồng hồ đeo tay: “Đã muộn rồi, ngày mai tôi phải đi họp sớm, có cần tôi đưa cô về không?” “Không cần, lát nữa Tiểu Diệp sẽ tới.” Giang Nguyệt lắc đầu, cô biết từ trước đến nay Kiều Cẩn Nhuận luôn làm việc nghiêm túc: “Anh mau về đi, ngày mai họp đừng ngủ gật đó.” Đi hai bước, Kiều Cẩn Nhuận quay đầu lại nhìn cô một cái. Giang Nguyệt đứng tại chỗ, khoác một chiếc khăn choàng lông nhung nhìn anh rời đi, thấy anh quay người lại liền cười vẫy tay với anh ta. “Tạm biệt bác sĩ Kiều!” Một giọng nói lanh lảnh truyền đến sau tai, bước chân Kiều Cẩn Nhuận hơi dừng lại. Nhìn gió vuốt ve mái tóc dài lộn xộn của Giang Nguyệt, thỉnh thoảng lướt qua khóe môi cô, anh bỗng nhiên có một loại xúc động muốn đi qua chỉnh lại cho cô. Nhưng bàn tay đang nhét trong túi của anh chỉ nhúc nhích một chút, sau đó lại nhét nó lại một lần nữa lại, nhếch môi cười.