MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 485

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 485

545 từ · ~3 phút đọc

Chương 485 Giang Nguyệt cười nửa miệng, biểu tình trên mặt cực kỳ dối trá: “Có phải anh ngồi nhầm chỗ rồi không?” Người đàn ông không ngẩng đầu, tầm mắt vẫn như cũ dán trên máy tính, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Ngu xuẩn!” Một câu này, làm cho Giang Nguyệt ở trong lòng âm thầm trợn mắt. Dù sao làm gì thì hắn cũng không cảm kích, cô liền lười tiếp tục nói chuyện với hắn, cô ngồi xuống bên cạnh . Hai người không có gì để nói. Trước khi máy bay cất cánh, Tiêu Kỳ Nhiên đóng máy tính lại, ánh mắt lúc này mới dừng trên người Giang Nguyệt. Tựa hồ là quá mức nhàm chán, Tiêu Kỳ Nhiên chống tay lên cằm, hỏi: “Sao cô không hỏi vì sao tôi lại quay về Bắc thành?” Giang Nguyệt nghiêng đầu, lại bắt gặp đôi mắt đen láy của hắn. “Tiêu tổng mỗi ngày đều có rất nhiều việc, tôi không có tư cách hỏi về lộ trình của anh.” Giang Nguyệt mím môi, thản nhiên nói: “Hơn nữa, cũng không có liên quan gì đến tôi!” Tiêu Kỳ Nhiên nhìn kỹ cô, muốn đọc ra điều gì đó từ trong mắt cô, nhưng không thành công. Trong mắt Giang Nguyệt không có gì ngoài sự thẳng thắn và điềm tĩnh. “Tôi trở về thăm Tô Gia Lan, bác sĩ nói bệnh tình của bà ấy đã chuyển biến tốt, có dấu hiệu tỉnh lại.” Vẻ mặt của hắn rất bình tĩnh, lại dừng một chút, ẩn ý nói: “Bác sĩ nói cần tìm một người có kinh nghiệm chăm sóc có lẽ sẽ khiến bà ấy hồi phục nhanh hơn.” “Ồ.” Sau khi kiên nhẫn nghe xong, Giang Nguyệt trực tiếp kéo khăn bịt mắt mang theo bên người xuống, che đi hơn phân nửa khuôn mặt. “Vậy tôi hy vọng Tiêu tổng có thể tìm được một y tá thích hợp, cũng chúc Tô phu nhân mau chóng bình phục.” Tiêu Kỳ Nhiên: … Sự thờ ơ của người phụ nữ vượt quá sức tưởng tượng của anh. Cũng được, dù sao thi bản thân anh cũng không phải vì chuyện này mới khơi ra chủ đề này với cô, chẳng qua là anh muốn cùng cô nói chuyện phiếm mà thôi. Nhưng rõ ràng là cô không muốn nói chuyện với anh. Bịt mắt là trước khi ra khỏi cửa Giang Nguyệt tiện tay nhét vào trong túi. Vốn tưởng rằng chuyến bay bốn tiếng hẳn là không cần dùng tới, nhưng không nghĩ tới hiện tại nó lại có ích. Ví dụ, nó có thể được sử dụng để giả vờ ngủ, từ chối trò chuyện với ai đó. Nhưng sau khi đeo lên, Giang Nguyệt lại thực sự ngủ thiếp đi, mãi đến khi máy bay sắp hạ cánh, tiếng động thật lớn khiến tai Giang Nguyệt đau, cô mới giơ tay tháo bịt mắt. Cúi đầu nhìn, trên người cô đang phủ một chiếc áo vest của người đàn ông, trên đó còn vương một mùi hương rất sạch sẽ. Cô sửng sốt hai giây, Tiêu Kỳ Nhiên liền đưa tay lấy áo vest từ trên người cô lại, trực tiếp mặc lên người: