MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 897

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 897

609 từ · ~4 phút đọc

Chương 897 Tiêu Kỳ Nhiên ôm cô, nghe cô ở trong ngực còn đang nói về thời gian thử việc, anh chỉ cảm thấy dở khóc dở cười: “Được rồi, vậy tôi ước là có thể mau chóng vượt qua vậy.” Thuyền lặng lẽ lướt trên sông, sóng nước ban đêm chậm rãi, hai người họ tựa vào nhau. Giang Nguyệt đơn thuần hỏi anh: “Ở đây không có nến, làm sao anh có thể ước nguyện được?” Tiêu Kỳ Nhiên bảo cô nhắm mắt lại. Giang Nguyệt nghe lời nhắm mắt, chờ ngửi được mùi khói, cô mới chậm rãi mở mắt ra. Không biết anh lấy từ đâu ra một hộp pháo bông que, trong tay cầm một cây vừa dùng bật lửa châm lửa, pháo bông “lạch tạch” bắt đầu nở rộ sắc kim quang. “Như vậy có thể tính là đạo cụ ước nguyện không?” Anh nhìn cô, trên mặt có chút đắc ý. Thật kỳ quái, rõ ràng pháo hoa vừa rồi rất chấn động, nhưng cô lại cảm thấy ánh sáng trước mắt này, so với vừa rồi càng thêm mê người rực rỡ. Luồng sáng mờ ảo phản chiếu gương mặt Tiêu Kỳ Nhiên càng thêm thâm thúy tuấn lãng, Giang Nguyệt ngắm anh, bỗng nhiên bật cười, trong mắt chảy ra giọt nước mắt trong vắt. “Tiêu Kỳ Nhiên, anh thật ấu trĩ!” Tiêu Kỳ Nhiên bất mãn nhíu mày, khóe môi lại nhếch lên: “Vậy em có muốn chơi hay không?” “Muốn!” Vì thế mà hai người trưởng thành ở trên boong tàu đốt pháo bông, hào quang tỏa sáng phản chiếu trên mặt nước, bọn họ chơi đùa hồi lâu, sau cùng không hẹn mà ôm chầm lấy nhau. Đêm khuya sẽ rất lạnh, Tiêu Kỳ Nhiên đưa Giang Nguyệt trở về khoang thuyền, nhân viên phục vụ thân mật đưa tới rượu trái cây, để cho hai người bọn họ uống làm ấm thân thể. Đêm nay thật sự là vui vẻ, Giang Nguyệt đã uống vài chén rượu trái cây. Rượu trái cây hương vị ngọt ngào, nhưng cũng dễ khiến người ta say. Đặc biệt là Giang Nguyệt đã lâu không uống rượu, tửu lượng đã không còn khá như trước. Mí mắt cô bắt đầu trĩu xuống, không biết là do say hay buồn ngủ. “Buồn ngủ à?” Tiêu Kỳ Nhiên vòng tay qua eo cô, dịu dàng nhỏ giọng hỏi. Giang Nguyệt ngẩng lên nhìn mặt anh, bỗng nhiên cười rộ lên: “Hơi buồn ngủ, nhưng lại không nỡ ngủ.” “Sao lại không nỡ ngủ?” Anh nhướn mày, ánh mắt khó hiểu nhìn cô. Giang Nguyệt đôi mắt sáng lấp lánh nhìn thẳng vào Tiêu Kỳ Nhiên, giống như là nói cho anh nghe nhưng lại nghĩ là đang lẩm bẩm, thanh âm nhẹ nhàng: “Tôi sợ sau khi thức giấc, tất cả những thứ này sẽ biến mất.” Tiểu Nguyệt Nguyệt không có tiền mừng tuổi, lúc ba tuổi chỉ có thể đứng ở bãi đất trống trước cửa nhà, xem những đứa nhỏ khác bắn pháo hoa. Bọn họ cầm trên ta những cây “đũa phép thần tiên”, vẫy thành dải ánh sáng lấp lánh vào ban đêm, huyền diệu và mơ mộng. Giang Nguyệt lén chạy đến quầy hàng mua pháo hoa hỏi ông chủ, hóa ra giá của một hộp “đũa tiên” là năm ngàn. Năm ngàn đồng không tính là đắt tiền, nhưng lại là chấp niệm trong lòng cô. Sau khi lớn lên, trong một cuộc phỏng vấn, tình cờ được người dẫn chương trình hỏi về điều yêu thích, Giang Nguyệt thuận miệng nói là pháo hoa.