MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 9

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 9

567 từ · ~3 phút đọc

Chương 9 Giang Nguyệt đóng nắp chai nước lại, cầm lấy điện thoại di động nhìn thấy dãy số phía trên, ánh mắt liền tối đi. “Chị! Sao chị lại không bắt máy điện thoại của tôi!” Điện thoại vừa mới kết nối, người đàn ông ở đầu dây bên kia giống như rất gấp gáp, còn cố ý đè thấp giọng nói: “Chị mau chuyển cho tôi bảy trăm triệu đi. Tôi đang bị người ta chặn ở bên ngoài, nếu không đưa tiền cho bọn họ, bọn họ sẽ đánh gãy chân tôi!” Đồng tử Giang Nguyệt đột nhiên co rụt lại, theo bản năng liếc nhìn tài xế và chị Trần trước mặt, hơi nhíu mày: “Giang Dự! Tháng trước không phải mới đưa cho em một trăm triệu rồi sao? Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?” “Trời ơi, hiện tại tôi không thể giải thích rõ ràng với chị được” Giang Dự giống như đã bị chọc vào chỗ đau, ngay lập tức trở nên cộc cằn nói: “Một trăm triệu thì đủ để làm gì? Đừng nói nhảm nữa, mau chuyển cho tôi bảy trăm triệu đi. Nếu không, chị liền chờ nhặt xác em trai mình đi!” Giang Nguyệt còn chưa kịp mở miệng, âm thanh kết thúc cuộc gọi đã truyền đến bên tai cô. “Giang Nguyệt, ai mới vừa gọi cho em vậy?” Lúc này đang là thời điểm tắc đường, vừa rồi chị Trần và tài xế chỉ chú ý đến tình hình đường xá, quan sát xem có tay săn ảnh nào bám theo không. Vì vậy không chú ý đến động tĩnh của Giang Nguyệt. “Người nhà gọi đến ạ.” Giọng điệu của Giang Nguyệt rất bình tĩnh, không có chút biểu cảm gì: “Mà này chị Trần, trong tài khoản của em còn bao nhiêu tiền vậy?” “Thế nào? Người nhà em lại gọi tới đòi tiền em hả?” Chị Trần dường như đã thành thói quen, nhịn không được thở dài: “Giang Nguyệt, một mình em đi làm bên ngoài kiếm tiền cũng không dễ dàng, tháng trước vừa mới chuyển tiền sản xuất cho bộ phim mới của đạo diễn Lâm, hiện tại trong thẻ chắc còn hơn ba trăm triệu.” “Con bé này, từ lúc chị quen em, đã biết em rất hiếu thuận với gia đình. Nhưng em cũng phải suy nghĩ về bản thân mình chứ. Gia đình em cứ cách mấy hôm lại đòi tiền em để trả nợ. Nhưng lại nợ càng thêm nợ, cứ như một cái hố không đáy. Cho dù em có là gà đẻ trứng vàng thì cũng không thể lấp nổi đâu.” Chị Trần là người đại diện của Giang Nguyệt từ khi vào nghề tới nay, quan hệ giữa hai người coi như không tệ. Mấy năm nay Giang Nguyệt vất vả, cô đều nhìn thấy, có một số lời cô nhất định phải thẳng thắng nói ra. Giang Nguyệt cụp mắt xuống, nhếch môi cười khổ, không trả lời. Đây đúng thật là một cái hố. Một cái hố lấp đầy sự bất mãn của cô! “Được rồi, nguyên do của em chị đều hiểu, cho nên chị không nói nữa. Lần này lại muốn bao nhiêu?” Chị Trần bất đắc dĩ thở dài, liếc cô một cái: “Nếu chênh lệch không nhiều, chị sẽ cho em ứng trước.”