MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 925

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 925

630 từ · ~4 phút đọc

Chương 925 Nghe Tiêu Kỳ Nhiên nói như vậy, Giang Nguyệt ghen tuông càng sâu. Cô đánh vào bàn tay không an phận của anh, gỡ bỏ từng ngón tay của anh đăng đặt trên thắt lưng mình, làm bộ muốn từ trên đùi anh đi xuống: “Vậy anh đi tìm người đầu tiên anh thích đi, đừng đến tìm tôi.” Cô gái nhỏ rõ ràng là tức giận, bắt đầu phát hỏa. Bàn tay đang gỡ tay hắn cũng dùng sức nhiều hơn. Tiêu Kỳ Nhiên thấy cô giận dỗi, nhịn không được cười ra thành tiếng: “Nguyệt Nguyệt, nghe em nói nhiều như vậy, tôi luôn cảm thấy em hình như rất quan tâm… đến việc tôi thích loại phụ nữ như thế nào.” “Tôi mặc kệ anh thích cái gì.” Giang Nguyệt mím môi, miệng không đúng lòng: “Đàn ông nhiều lắm, tôi không cần phải treo người lên cái cây này của anh đâu, mau thả tôi xuống.” Cô ngồi trên đùi anh vặn vẹo thân thể, muốn thoát khỏi sự trói buộc của anh. Nhưng cánh tay của người đàn ông càng siết chặt hơn, đem đường cong mông của cô hoàn mỹ dán vào bụng dưới của anh. Cô càng cọ xát, hơi thở của người đàn ông càng trở nên nặng nề. “Nguyệt Nguyệt, đừng lộn xộn.” Vốn là anh chỉ muốn trêu chọc cô, nhưng ngược lại bị cô trêu chọc một thân lửa nóng, miệng khô lưỡi khô, khí huyết từ thắt lưng cũng bắt đầu dâng lên. Giang Nguyệt khẽ cắn môi dưới, vừa khó chịu vừa ngượng ngùng: “… Vậy thì anh mau buông tôi ra. “ “Buông ra để cho em chạy à?” Tiêu Kỳ Nhiên ôn nhu cười, ánh mắt thâm thúy: “Em muốn chạy đi đâu.” Giang Nguyệt mím môi, mang theo một chút ủy khuất: “Anh căn bản không thích tôi, chẳng qua tôi vừa vặn là mẫu người anh thích mà thôi.” Tiêu Kỳ Nhiên rũ mắt nhìn cô, trong chốc lát nhìn không ra cô đang nghiêm túc hay chỉ đang diễn. “Tôi thích loại nào, em còn không rõ ràng sao?” Anh kề sát vào cô, hôn lên sườn mặt cô, cảm thấy cô đã biết còn cố tình hỏi: “Trong lòng tôi chỉ có một mình em, còn muốn tôi biểu đạt như thế nào em mới chịu tin hả?” Anh luôn thích dùng câu hỏi để trả lời! Nhìn thấy vành tai Giang Nguyệt đỏ bừng đến tận má, toàn thân hồng hồng, Tiêu Kỳ Nhiên cảm thấy như đang ôm một đóa hồng phấn. Vì vậy, anh thở dài một tiếng, dán vào tai cô: “Chẳng lẽ chỉ nói yêu còn chưa đủ, phải làm mới được?” Giang Nguyệt bất ngờ không kịp đề phòng, trong lòng run lên: “Không, không, không…” “Nhìn xem, làm em sợ rồi.” Tiêu Kỳ Nhiên để cô dựa vào trong ngực anh, nhếch môi: “Cho dù em muốn, hôm nay chỉ sợ cũng không được. “ Lời anh nói thực sự không bình thường, Giang Nguyệt vô thức theo lời anh hỏi: “Tại sao không được?” “Tôi quá mệt rồi, Nguyệt Nguyệt.” Anh hít một hơi thật sâu, chậm rãi giải thích với cô: “Trong trạng thái này, tôi sợ em sẽ không quá hài lòng.” Giang Nguyệt đương nhiên có thể hiểu được hắn đang nói cái gì. Cô bướng bỉnh nói: “Tôi sợ là lời thề độc của anh Tiêu ứng nghiệm, năng lực ở phương diện nào đó không được nên mới lấy mệt nhọc đến làm lá chắn thôi.” Rõ ràng là cô đang khiêu khích anh. “Nguyệt Nguyệt, em thật sự càng ngày càng can đảm.” Anh trầm giọng, nhưng hiển nhiên không thể làm gì được cô.