MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 930

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 930

614 từ · ~4 phút đọc

Chương 930 “A Nghim, ta tới đây nói chuyện với ngươi hủy hợp đồng.” Tiêu Kỳ Nhiên chậm rãi nhìn cô ta, không có mấy ngạc nhiên, khớp ngón tay cong lên, gõ vài cái trên mặt bàn, giống như đang suy nghĩ cái gì đó. “Đã cùng Bạch Hạc nói rõ ràng hết chưa?” Giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên rất thờ ơ, thậm chí còn không hỏi lý do. Anh ta không quan tâm! Nếu như không phải lúc đó Bạch Hạc giới thiệu và năn nỉ, Tiêu Kỳ Nhiên sẽ không bao giờ để Giang San ký hợp đồng với Ngu Vãn. Dù có ngốc hơn nữa, anh vẫn có thể nhận ra Giang Nguyệt để ý chuyện của Ngu Vãn. Huỷ hợp đồng vừa vặn anh có thể khiến cô cảm thấy vui vẻ. “Sao anh không hỏi em lý do vì sao hủy hợp đồng?” Nụ cười của Ngu Vãn có chút yếu ớt, khóe môi thậm chí còn cay đắng: “Em còn chưa đến lúc hết hạn hợp đồng mà.” “Đối với tôi điều đó không quan trọng.” Giọng nói của Tiêu Kỳ Nhiên bình tĩnh và thờ ơ: “Nếu cô xác nhận huỷ hợp đồng xong xuôi rồi thì đi chào hỏi các nhân viên khác đi. Mọi chuyện cứ theo đúng quy trình.” Sự mất kiên nhẫn trong lòng anh càng lúc càng mãnh liệt, anh bực bội gõ tay lên bàn: “Nếu không có chuyện gì thì đi ra ngoài ngay đi, tôi còn có việc phải làm.” “Anh thật đúng là tuyệt tình!” Ngu Vãn khịt mũi, cười càng lớn hơn, bờ vai và cả người run run: “Mọi chuyện giữa chúng ta, anh có thể dễ dàng quên sạch sẽ như vậy sao?” Ngu Vãn gần như rơi nước mắt trước mặt Tiêu Kỳ Nhiên. Nhưng điều mà Tiêu Kỳ Nhiên đang nghĩ lúc này chính là khoảnh khắc Giang Nguyệt cầm điện thoại, đỏ hoe mắt nói rằng anh có rất nhiều kỷ niệm với những người phụ nữ khác. “Cô không nói thì suýt nữa tôi cũng quên.” Anh vốn không có ý định hút thuốc, nhưng vẫn bực bội ấn bật lửa: “Nội dung tài khoản blogger mà cô tạo trước đây, bây giờ cũng nên xóa đi rồi.” Ngu Vãn chết lặng tại chỗ. “Lúc ấy là để lừa gạt những lão già kia, dù sao những thứ đó đều là giả, không cần thiết phải giữ lại để làm gì.” Anh nhếch môi nói thêm: “Hơn nữa, cô ấy nhìn thấy sẽ không vui.” Đây mới là điều quan trọng nhất. Ngu Vãn giật giật khóe môi, cười cợt cảm khái: “Cho dù bây giờ anh thấy cô ấy trẻ tuổi xinh đẹp, nguyện ý làm mọi thứ để cô ấy vui vẻ. Nhưng qua vài năm nữa, cô ấy cũng sẽ già đi như em, đến lúc đó anh vẫn sẽ vứt bỏ cô ấy như bỏ rơi em mà thôi.” Cô ta căn bản không tin Tiêu Kỳ Nhiên sẽ thật sự thích Giang Nguyệt. Một người bình thường, không cha, không mẹ, không nơi nương tựa, cho dù hiện tại anh đối xử tốt với cô ta đến đâu cũng chỉ là lòng tham muốn chiếm lấy thân thể của cô mà thôi. Làm sao một gia đình giàu có lại có thể yêu một con diễn viên được? Cô tiến lên một bước, thăm dò nói: “A Nhiên, không có gì là vĩnh viễn, nhan sắc sẽ phai tàn theo thời gian, tuổi trẻ rồi cũng sẽ đến lúc già nua. Cuối cùng, anh cũng sẽ chỉ chung sống với một người phụ nữ.”