MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang NguyệtChương 986

Tiêu Tổng, Xin Tha Cho Tôi (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình ) - Giang Nguyệt

Chương 986

517 từ · ~3 phút đọc

Chương 986 “Chỉ cần em bằng lòng, hôn lễ thậm chí có thể ấn định vào ngày mai.” Ngữ khí của Tiêu Kỳ Nhiên vô cùng bình tĩnh, làm cho người ta rất khó hoài nghi tính chân thật trong lời nói của anh. “Anh đừng nói giỡn…” “Nguyệt Nguyệt, em không phải ngày đầu tiên quen biết tôi, em biết đấy, tôi chưa bao giờ thích nói giỡn.” Giang Nguyệt nhất thời không nói nên lời. Cô mở miệng định nói thêm gì nữa nhưng cúi đầu xuống, thấy màn hình điện thoại trong túi sáng lên, Giang Nguyệt lấy ra nhìn xem, là tin nhắn của Thịnh Cảnh Tây. [Thịnh Cảnh Tây: Còn năm phút nữa, nhanh chóng kết thúc cuộc gặp với tình lang của cô đi.] Giang Nguyệt: … Đôi khi, cô thực sự nghi ngờ rằng mình đang trao đổi mật mã với một đặc vụ. “Tôi đi trước, có chuyện gì chờ anh khỏe lại rồi chúng ta nói tiếp.” Giang Nguyệt cúi đầu, tách từng ngón tay của Tiêu Kỳ Nhiên ra rồi vội vàng rời đi. Trong phòng, Tiêu Kỳ Nhiên nhìn bóng lưng hốt hoảng chạy ra ngoài, vô cớ đưa tay sờ ngực. Anh có một cảm giác bất an. Không biết vì sao, anh luôn cảm thấy vừa rồi Giang Nguyệt muốn từ chối anh? Ảo giác. Nó phải là một ảo giác. Nguyệt Nguyệt của anh không thể từ chối anh. Anh đưa cô đi du ngoạn bằng thuyền, bắn pháo hoa, tạo cho cô rất nhiều sự lãng mạn và bất ngờ. Cô sẽ không làm thế… … Trở lại phòng bệnh, Thịnh Cảnh Tây đang ngồi trên ghế, ung dung nhìn cô: “Thế nào, tôi đáng tin cậy chứ?” Giang Nguyệt gật đầu: “Rất đáng tin cậy, dọc đường không có một bóng người, sao anh làm được vậy?” Thịnh Cảnh Tây vuốt tóc trên trán, ra vẻ đẹp trai nói: “Tôi có diệu kế của riêng mình, cô không cần phải biết nhiều.” Cái đuôi kiêu ngạo của anh ta sắp vểnh lên trời, Giang Nguyệt nhìn anh ta vài giây, lập tức đoán được cái gì: “Có phải anh đã dùng danh nghĩa chú Thịnh đúng không?” Thịnh Cảnh Tây: “…” Nụ cười đắc ý trên mặt anh ta cứng lại, nhanh chóng nói thêm: “Mèo đen hay mèo trắng không quan trọng, chỉ cần bắt được chuột là mèo tốt rồi.” Anh ta không muốn thừa nhận mình đã tiết lộ thân phận là con trai nhà họ Thịnh, nói muốn tán gẫu với Tô Gia Lan, lúc này mới miễn cưỡng đuổi được người đi. Nhưng Thịnh Cảnh Tây là một tay đua thì có thể trò chuyện bao lâu chứ? Chẳng qua là ngoài mặt giả vờ thân thiết với Tô Gia Lan, nói về kinh nghiệm mấy năm qua của mình, sau đó bịa ra vài câu rằng Thịnh Sóc Thành cố ý muốn hợp tác với nhà họ Tiêu. Thịnh Cảnh Tây gửi tin nhắn đó vì anh ta thực sự không có gì để nói.